NHỮNG THẾ GIỚI CHƯA BIẾT - UNKNOWN WORLDS
- Bông Sen Yêu Thương

- 5 days ago
- 9 min read
( Scroll down for English)
Mời mọi người cùng đọc tập truyện “NHỮNG THẾ GIỚI CHƯA BIẾT” – câu chuyện về những cuộc chiến tâm linh đang diễn ra từng ngày, từng giờ mà ta khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trong một căn phòng nhỏ, yên tĩnh, vị Thầy lặng lẽ ngồi đó. Không ồn ào, không dấu hiệu của một trận chiến. Nhưng chính nơi ấy lại là điểm đối đầu với những thế lực vô hình đến từ ngoài Trái Đất.
Những cuộc tấn công ấy âm thầm, dai dẳng và đầy áp lực. Người ngoài không nhìn thấy, nhưng tác động của chúng thì hiện hữu rõ ràng trong đời sống.
Từ lâu, những thế lực này đã len lỏi vào Trái Đất. Chúng gieo rắc bệnh tật, khiến con người mệt mỏi, mất cân bằng cả về thân và tâm. Chúng làm nảy sinh mâu thuẫn, khiến con người xa cách, nghi kỵ và tổn thương lẫn nhau; chúng gây xung đột, kích động bạo lực, chiến tranh loạn lạc.
Môi trường sống cũng bị ảnh hưởng. Thiên nhiên dần suy yếu, hệ sinh thái mất cân bằng. Tất cả như đang bị đẩy về một hướng chung – nơi sự sống đứng trước nhiều nguy cơ huỷ diệt hơn bao giờ hết.
Trong bối cảnh đó, vị Thầy vẫn tìm cách hóa giải, tiêu diệt những cái xấu đang vượt ngưỡng, đưa mọi thứ trở lại cân bằng để phát triển bền vững. Căn phòng nhỏ trở thành nơi diễn ra những cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại rất khốc liệt.
Có thể chúng ta không thấy, không tin hoặc chưa từng nghĩ đến. Nhưng câu chuyện này gợi ra một điều: thế giới này có thể phức tạp hơn những gì ta vẫn hiểu.
CUỘC ĐỐI ĐẦU TRONG NHỮNG TẦNG KHÔNG GIAN VÔ HÌNH
Tập 1: Giờ G đang đến gần.
Căn phòng nhỏ lặng như tờ.
Mọi người ngồi quanh vị Thầy, không ai nói gì. Không khí dường như nặng lại, như có điều gì đó đang diễn ra ở một nơi rất xa mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Thầy bảo Ngọc tập trung quan sát.
Ngọc mắt vừa nhìn vừa tường thuật.
“Dạ… con thấy có nhiều lớp màn. Và còn rất nhiều lực lượng ở bên ngoài nữa… đủ loại. Có cả dạng thức động vật, robot, thiết bị… rồi độc tố và bom.
Ở đó bây giờ con thấy có gần một trăm người dương mới được đưa sang đất nước chúng ta. Xa hơn, ngoài Trái Đất, có những lực lượng rất mạnh đang sẵn sàng… chờ giờ G để kích hoạt.
Con nhìn thấy vậy… không biết có đúng không. Nhờ Thầy kiểm chứng lại.”
Thầy nhìn Ngọc một lúc rồi nói chậm rãi:
“Còn nhiều nữa. Mày nhìn xem… còn nhiều lắm.”
Ngọc tiếp tục quan sát.
“Dạ… tầm nhìn của con bị hạn chế. Con chỉ thấy được vậy thôi ạ.”
Thầy khẽ lắc đầu.
“Không phải hạn chế. Giờ Thầy soi sáng cho mày nhìn thôi.”
Ngọc im lặng vài giây và nói:
“Vâng… bây giờ Thầy soi sáng rồi… con nhìn thấy còn kinh khủng hơn nữa.
Có những quả cầu gai góc đang treo lơ lửng trên cao… chờ cắt dây để rơi xuống. Đủ mọi màu sắc khác nhau…”
Thầy bình thản.
“Nó đang ngăn tao đủ kiểu. Vào gần đến đây là nó đánh bét nhè luôn.”
Ngọc tiếp tục nhìn.
“Con thấy… ở đó nổi bật lên một người… mặt tròn như bạch tuộc… giống một bà già rất kinh khủng. Có nhiều xúc tu.
Bà ta đang cố bao vây chỗ Thầy đứng… siết lại… để mọi thứ tấn công vào Thầy… tiêu diệt bằng được trước khi Thầy ra tay.”
Thầy cười nhẹ.
“Vấn đề là tao đâu có để yên cho nó tấn công. Mày cứ theo dõi đi.”
Ngọc gật đầu. “Dạ… con thấy càng lúc càng nhiều xúc tu. Họ giữ chặt Thầy rồi… bên trên bắt đầu ồ ạt tấn công xuống.”
Thầy nói rất nhẹ:
“Để cho nó xuống thoải mái.”
Ngọc ngạc nhiên.
“Dạ… họ đang hân hoan lắm. Họ bảo nhau… tưởng Thầy thế nào… hóa ra dễ hơn họ nghĩ nhiều.
Họ đang dồn tất cả mọi thứ… coi đây là cơ hội vàng… làm một lần để tiêu diệt Thầy vĩnh viễn.”
Thầy chỉ nói một câu:
“Cứ để nó đưa hết lực lượng xuống đây. Tao đang muốn nhìn rõ bộ mặt nó.”
Ở một tầng xa hơn, Ngọc thấy có người đang nói chuyện.
“Có một người đứng rất xa… bảo là không được chủ quan. Vì chúng ta đã bị lừa nhiều lần rồi.”
Thầy bật cười.
“Cái con chỉ huy đấy bị tao lừa nhiều lần rồi. Nó chán lắm rồi.”
Ngọc nhìn tiếp.
“Vâng… họ vẫn chưa tin hoàn toàn.
Bây giờ họ đưa xuống một thứ giống như tấm lưới… vo tròn lại tất cả.
Họ nói nếu các xúc tu bị tan… thì những người kia sẵn sàng hy sinh… tan biến luôn… rồi sẽ tái tạo lại sau.”
Thầy trầm ngâm.
“Ừm… Tao để bọn chúng lộ hết mặt ra.
Mày đứng ngoài phải theo dõi việc đó.”
Rồi Thầy nói tiếp, giọng như đang tính toán điều gì.
“Tao giả chết. Tao sập luôn.
Các cô chú ở đây phải khóc thật to… nhưng khóc trong tâm linh thôi nhé.
Đừng có gào lên. Các nhà xung quanh tưởng có chuyện chạy vào cứu thì toi, Thầy cười.
Mọi người khẽ cười, nhưng Ngọc vẫn đang nhìn rất căng thẳng.
“Bây giờ… xuất hiện thêm một con mắt rất to… đang nhìn.”
Thầy nói:
“Chúng đang khám tử thi đấy… đầu óc Thầy bắt đầu loạn rồi.”
Ngọc tiếp tục theo dõi.
“Khi mọi người bắt đầu khóc… họ tin là Thầy bị tiêu diệt thật rồi.”
Thầy nói:
“Tao muốn cái đứa chủ mưu cuối cùng phải xuất hiện ở đây.”
Ngọc nhìn thấy thêm nhiều khuôn mặt lộ ra.
“Những người khác đang dần lộ mặt rồi ạ.”
Thầy hỏi:
“Còn nữa không?”
“Vẫn còn… đang lộ dần. Nhưng đến một lớp nữa… con không nhìn thấy Thầy.”
Thầy nói:
“Tao soi sáng cho mày nhìn tiếp.”
Ngọc hít một hơi.
“Sau lớp màn ấy… có rất đông người. Họ ngồi ở hàng ghế trên cùng… theo dõi.
Tất cả đang sẵn sàng bấm nút. Nếu những người kia thất bại… họ sẽ đưa vào những thứ khủng hơn… giống như bom… nhưng chưa thấy ngoài thực tế.”
Ngọc dừng lại một lát.
“Bây giờ… con bắt đầu nhìn thấy người chỉ huy trên cùng rồi.”
Thầy gật đầu.
“Đấy. Sẽ lộ ra ấy. Tao cứ ngồi yên đây… coi như chết rồi.”
Ngọc nói tiếp:
“Người đó đang giao tiếp với những người khác. Họ nói… chúng ta đã thành công rồi.
Nhưng những người ngồi xa hơn vẫn chưa tin. Họ chưa muốn xuất hiện.”
Thầy vẫn nằm yên.
“Nằm lâu lắm rồi. Nằm cho nó xem.”
Ngọc bỗng giật mình.
“Bây giờ họ đang đưa một chất gì đó vào cơ thể Thầy.
Họ nói… để phòng trường hợp xấu nhất. Khi chất đó vào rồi… Thầy sẽ không bao giờ hồi sinh được nữa.”
Một lúc sau…
Thầy bỗng nói:
“Thôi ! Đến đó phải dừng lại thôi.”
Thầy từ từ ngồi dậy.
“Bây giờ tao vươn người… trở thành thứ gì đó mà chúng nó thấy… phải quỳ hết.”
Ngọc thốt lên:
“Vâng! Họ hoảng loạn rồi!
Tất cả đang quỳ xuống… run cầm cập.”
Thầy hỏi:
“Chúng nó có nhận ra tao không?”
“Có ạ.”
“Liệu chúng nó có giết được tao không?”
“Không ạ.”
Thầy thở dài:
“Đau tim quá.”
Ngọc tiếp tục nhìn.
“Đứa chủ mưu… có nguồn gốc từ nước X.”
Thầy gật đầu.
“Nhưng chưa phải cao nhất đâu. Đằng sau còn ba người nữa.”
Thầy nói:
“Bắt cái đứa thứ ba… đứa cao nhất ấy.”
Ngọc đáp:
“Dạ vâng.”
Thầy nói một câu dứt khoát:
“Tao xóa mã nguồn hết lũ chó ấy.”
Những kẻ kia bắt đầu quỳ xuống.
“Họ chào Thầy.”
Thầy nói lạnh lùng:
“Mày chào gì tao? Mày định giết tao mà?”
(Hết tập 1)
————————————-
We invite you to read the series UNKNOWN WORLDS—a story about spiritual battles unfolding every day, every hour, beyond what the human eye can perceive.
In a small, quiet room, the Master sits in silence.
There is no noise, no visible sign of conflict. Yet this very space has become a point of confrontation with unseen forces from beyond Earth.
These attacks are silent, relentless, and oppressive. They remain invisible to outsiders, yet their effects are clearly felt in everyday life.
For a long time, such forces have infiltrated the Earth. They spread illness, leaving people drained and unbalanced in both body and mind. They sow division—driving people apart, breeding suspicion, and causing them to hurt one another. They incite violence, fueling conflict, war, and unrest.
Even the natural world is affected. The environment weakens, ecosystems fall out of balance. Everything seems to be pushed in the same direction—toward a state where life faces unprecedented risks of destruction.
And yet, in this context, the Master continues to work—neutralizing and eliminating what has exceeded its bounds, restoring balance so that life may endure and develop sustainably. The small room becomes a battlefield without gunfire, yet no less intense.
We may not see it, believe it, or even consider it. But this story suggests something worth reflecting on: the world may be far more complex than we imagine.
---
CONFRONTATION IN INVISIBLE REALMS
Episode 1: The Critical Moment Draws Near
The room is utterly still.
Everyone sits around the Master in silence. The air feels heavy, as though something is unfolding somewhere far beyond ordinary perception.
The Master asks Ngọc to focus.
Ngọc begins to observe and speak:
“I… I see multiple layers, like barriers. And beyond them, there are many different forces… all kinds. Some look like animals, others like machines… devices… toxins… even bombs.
Right now, I can see nearly a hundred living people who have just been brought into our country. And farther out—beyond Earth—there are powerful forces standing by… waiting for the right moment to activate.
That’s what I see… I’m not sure if it’s accurate. Please confirm it for me, Master.”
The Master watches her for a moment before replying calmly:
“There’s more. Look again.”
Ngọc continues.
“My vision… feels limited. That’s all I can see.”
The Master shakes his head slightly.
“It’s not limitation. I’ll help you see more clearly.”
A brief silence.
Then Ngọc speaks again, her voice tightening:
“Yes… now I can see further… and it’s far worse.
There are spiked weapons suspended in the air… waiting to be released. They’re everywhere—different shapes, different colors…”
The Master remains composed.
“They’re trying to block me in every way. As soon as they get close, they attack.”
Ngọc continues:
“There’s… a figure standing out. Its face is round, almost like an octopus… like an old woman, but terrifying. It has many tentacles.
It’s trying to surround you—tightening its grip—so everything can strike at once… to destroy you before you act.”
The Master gives a faint smile.
“That would only matter if I let them.”
Ngọc nods, still watching.
“There are more and more tentacles now. They’re holding you in place… and the attacks are coming down from above.”
The Master says quietly:
“Let them come.”
Ngọc sounds startled.
“They’re excited… they think this is easier than they expected.
They’re committing everything… treating this as their one chance… to destroy you completely.”
The Master replies:
“Good. Let them send everything. I want to see them clearly.”
From a more distant layer, Ngọc notices another voice:
“There’s someone farther away warning them not to be careless… saying they’ve been deceived before.”
The Master laughs softly.
“That one has been fooled by me many times already.”
Ngọc continues:
“They’re still unsure.
Now they’re releasing something like a net… pulling everything together.
They’re saying if the outer forces collapse, others are ready to sacrifice themselves… disappear… and be recreated later.”
The Master speaks thoughtfully:
“Let them show themselves.
Just keep watching.”
Then, after a pause:
“I’ll pretend to die. I’ll collapse completely.
Everyone here—cry, but only inwardly. Don’t make a sound. If the neighbors hear, we’ll have trouble.”
A quiet ripple of laughter passes through the room, but Ngọc remains focused.
“A large eye… has appeared. It’s watching.”
The Master says:
“They’re examining the body.”
Ngọc continues:
“When everyone starts ‘crying,’ they believe you’re truly gone.”
The Master responds:
“I want the one behind all of this to show themselves.”
More figures begin to emerge.
“They’re revealing themselves now…”
“Is there more?” the Master asks.
“Yes… but beyond another layer, I can’t see you anymore.”
“I’ll help you see further.”
Ngọc inhales sharply.
“Behind that layer… there are many of them. Sitting above… watching.
They’re ready to act. If the others fail, they’ll deploy something far more destructive… like weapons we’ve never seen.”
A pause.
“I can see the one at the highest level now.”
The Master nods.
“Good. Stay with it.”
“That person is communicating with others. They think they’ve succeeded.
But those farther back still don’t trust it. They’re holding back.”
The Master remains still.
“Let them watch.”
Suddenly, Ngọc tenses.
“They’re injecting something into your body.
They say it’s a safeguard… that once it takes effect, you’ll never return.”
A moment passes.
Then the Master speaks:
“That’s enough.”
He slowly sits up.
“Now… let’s see how they respond.”
Ngọc gasps:
“They’re panicking!
They’re all kneeling… shaking.”
The Master asks calmly:
“Do they recognize me?”
“Yes.”
“Can they destroy me?”
“No.”
The Master exhales.
“Good.”
Ngọc continues:
“The one directing this… comes from country X.”
“But not the highest,” the Master replies. “There are still others behind.”
“Target the third one. The highest among them.”
“Yes.”
The Master’s voice turns cold:
“I’ll erase them completely.”
The others bow.
“They’re greeting you.”
The Master replies:
“Greeting me? You were trying to destroy me.”
---
End of Episode 1




Comments