NGƯỜI ĐI QUA HÒN CHÉN
- Bông Sen Yêu Thương

- 21 hours ago
- 13 min read
Lời giới thiệu:
Có những vùng đất, tự thân nó đã mang trong mình một lớp ký ức rất dày của lịch sử, của tín ngưỡng, của những điều mà con người không dễ gọi tên…
Hòn Chén là một nơi như thế.
Người ta kể cho nhau nghe về một ngọn núi bên dòng sông Hương. Về một chiếc chén ngọc từng rơi xuống nước, rồi được trả lại theo cách không ai lý giải được. Về một ngôi điện nhỏ, nơi từ xa xưa đã có người đến gửi gắm niềm tin của mình.
Câu chuyện vốn dĩ rất đẹp. Nhưng theo thời gian, mọi thứ dường như không còn giữ được nguyên vẹn như ban đầu.
Đời sau, có nhiều người đến đó, không còn để tri ân.
Họ cầu xin. Họ mong đổi chác. Họ tin rằng ở đó có thứ gì đó có thể ban phát, có thể quyết định vận mệnh của mình.
Và khi tâm linh bị định hướng sai, niềm tin đi chệch hướng, thì không gian cũng thay đổi.
Những người đến không ai nhìn thấy rõ ràng điều gì. Chỉ là có cảm giác… nặng nề.
Dòng người vẫn đến, vẫn đi, nhưng có cái gì đó không còn thanh sạch như xưa.
⸻
Người ta kể rằng, có một người đã đến đó. Ông không phải là người của đền phủ. Cũng không phải người hành nghề tâm linh.
Ông đến rất lặng lẽ, như cách ông vẫn làm với nhiều nơi khác.
Không mang theo lễ vật; không khấn vái điều gì cho riêng mình. Chỉ đứng nhìn !
Nhìn vào không gian trước mặt như thể đang quan sát một điều gì đó mà người khác không thấy. Ông chỉ nói một câu đơn giản: “Chỗ này… vốn không phải như vậy.”
Rồi …không khí xung quanh thay đổi từng chút một. Mọi người lúc này đều cảm nhận cảm giác nhẹ hơn; không gian thoáng đãng hơn !
____
Sau này, khi nhắc lại chuyện Hòn Chén, ông chỉ nói: “Cái gì lệch thì mình đưa nó về lại.
Vậy thôi !”
Có những thứ tồn tại mà không cần phải chứng minh. Và có những người làm việc của mình… mà không cần được ghi nhận.
Có thể, Hòn Chén vẫn như vậy.
Một ngôi điện nhỏ bên dòng sông.
Nhưng, nơi đó đã trở lại đúng với ý nghĩa ban đầu của nó:
Không phải nơi để xin.
Mà là nơi để nhớ.
Không phải để cầu.
Mà là để hiểu.
Khi con người đặt niềm tin sai chỗ, hoặc sử dụng niềm tin như một công cụ trao đổi lợi ích, thì chính niềm tin đó sẽ bị biến dạng.
Ngược lại, khi mọi thứ được đưa trở về đúng bản chất – sự tri ân, sự cân bằng, sự hiểu biết – thì không gian, con người và cả cách chúng ta sống cũng sẽ thay đổi theo hướng tích cực hơn.
______________________
TẬP 1: HUYỆT DƯƠNG DƯỚI HÒN CHÉN
Sáng hôm ấy, con đường lên Điện Hòn Chén vẫn đông người như mọi ngày- Hương khói bảng lảng, người đi lễ lên xuống không dứt. Dưới chân núi, Sông Hương trôi chậm, nước lững lờ như giữ lại bao câu chuyện xưa cũ.
Thầy đi phía trước. Chí và mấy anh em học trò lặng lẽ theo sau; không ai nói gì.
Thầy dừng lại trước điện khá lâu. Ánh mắt nhìn sâu vào bên trong, rồi quay ra phía sông.
Một lúc sau, Thầy nói:
“Chỗ này là huyệt dương… huyệt Cát Phương đấy.”
Không khí như chùng xuống.
Thầy rút điện thoại, gọi cho Ngọc – một học trò đang ở xa.
“Alo Ngọc à, đang ở đâu đấy?”
“Dạ vâng con đang ở quê ạ Thầy.”
“Thầy đang ngồi ở Hòn Chén ấy con, điện này người ta đến tế bái đông lắm.
Khi ngồi ở đây thì thầy thấy ở đây là huyệt dương đấy con, huyệt Cát Phương đấy, con nhìn vào xem nó yểm kinh lắm.”
“Dạ vâng ạ… Thầy đè vào đầu con với ạ.”
“Thầy làm rồi đấy, đặt bông sen vào đan điền mày, đặt luôn vào đầu mày luôn, sạch rồi đấy.”
“Dạ vâng ạ…”
“Nhìn kĩ đi, con thấy gì chưa?”
Ngọc im lặng một lúc, rồi nói:
“Dạ… ở cái tầng trên cùng con không nhìn ra… con chỉ nhìn được cái tầng cuối cùng sâu nhất…
con thấy đang có một người trông như là pháp sư… mà cũng không phải pháp sư… cũng không phải vua… Thầy soi sáng vào đấy giúp con với ạ…”.
“Đấy tao soi kỹ cho mày nhìn luôn đấy.”
Một phút lặng yên.
“Dạ vâng… dạ đúng rồi Thầy ạ… vua chứ không phải pháp sư… một vị vua rất là lâu rồi… nằm ở đấy khoảng gần 4000 năm Thầy ạ… ở đấy có rất nhiều các lớp… và cái lõi huyệt thì đang có một bà ngồi đấy… bà ấy trông một đứa trẻ con nữa Thầy ạ…”
Chí đứng cạnh khẽ gục đầu.
Thầy nói chậm:
“Bắt con mụ dưới đó lên đây.”
“Dạ vâng ạ… Thầy cho hội tụ hết lại ạ…”
“Xoá mã nguồn nó đi.”
“Dạ vâng ạ… dạ được rồi ạ…”
Một lúc sau.
“Dạ… họ đến đây rồi ạ…”
“Bắt nó vào con đi.”
“Dạ vâng ạ…”
Thầy hỏi: “Mày nằm đây bao năm rồi hả?”
Ngọc đáp, như đang nghe lại: “Gần 4000 năm rồi…”
“Mày người gốc X à? Mày đang ôm đứa trẻ người gốc X đúng không?”
“Dạ đúng Thầy ạ…”
“Mày biết đất này tên là Việt Nam không?”
Ngọc chững lại: “Bà ấy nhận đây là đất của bà ấy… không có Việt Nam nào ở đây cả… !”
Thầy nói:
“Thật á… nếu đúng thì mày gọi tổ tiên mày về chứng kiến việc này… gọi hết về đây… đến nói với tao điều này…”
Ngọc nói nhanh: “Dạ… bà ấy bảo nếu Thầy mà đụng vào thì Thầy không còn cơ hội đi chỗ khác đâu ạ…”
Thầy bình thản:
“Đưa lên.”
Bọc sen vào trái tim thằng bé luôn đi.”
“Dạ rồi Thầy ạ…”
“Có tồn tại được không? Có tái tạo lại được không?”
“Dạ không Thầy ạ… bà đang gào thét lên để gọi người chống Thầy đấy ạ…”
“Gào cũng được. Cứ để họ gào”
Gió dường như thổi mạnh hơn.
Không gian quanh điện vẫn đông người.
Nhưng trong nhóm nhỏ ấy, ai cũng cảm nhận được sự căng lên từng lúc.
“Dạ… vẫn có các lực lượng bên ngoài đang hỗ trợ tái tạo lại cho bà ấy… và họ lao xuống rất là nhanh ạ…”
“Nhanh vào… lấy lưới bắt hết cả lũ đi.”
“Dạ vâng ạ…”
“Tịch thu hết năng lượng hồi sinh, năng lượng tái tạo của chúng đi… tịch thu hết.”
“Dạ vâng ạ…”
“Mày gọi tổ tiên mày sang mà cứu.”
“Dạ… bà ấy có gọi… gọi hết các pháp sư tầng trên… gọi người chống lại Thầy…”
“Cả Tây An, Tây Tạng gọi hết ra đây… ở bên ngoài Trái Đất nữa gọi hết đi.”
“Dạ… gọi rồi đấy ạ…”
“Giờ ném lưới bắt hết… quét sạch các mã nguồn tạo ra chúng nó luôn đi.”
“Dạ vâng ạ…”
“Đưa vào hồ lô hết… còn nữa không?”
“Dạ… vẫn còn ạ…”
“Bọc trái tim nó vào luôn đi… cho nó dừng lại.”
“Dạ… được rồi ạ… tan rồi ạ…”
“Bắt đứa thứ hai vào con đi.”
“Dạ… vào đây rồi ạ…”
“Xoá mã nguồn nó luôn đi.”
“Dạ vâng ạ…”
“Mày nằm đây bao nhiêu năm rồi”
“Người ta cười… không trả lời… họ đang gọi người chống lại Thầy…”
“Cho gọi cho chống thoải mái. Tao đập cho nó bay hết răng”
“Tái tạo được Thầy ạ”
“Đặt bông sen yêu thương vào miệng nó cho nhè hết cơ chế tái tạo ra. Vứt nó ra ngoài”
“Dạ vâng ạ”
Không khí như dày lên từng lớp.
“Dạ… họ đang gọi rất nhiều… gào lên để cầu viện…”
“Những ai tham gia tái tạo… xử lý hết, nuốt hết vào bụng”
“Dạ vâng ạ…Thầy kiểm chứng giúp… ở dưới cùng vẫn còn một đứa trẻ nữa ạ… bà ấy đang cố giữ…”
“Xử lý luôn.”
“Dạ vâng ạ…”
“Dạ… bây giờ đang xuất hiện một bà rất cao lớn… rất xa…đấy ạ”
Thầy nhìn ra phía Sông Hương, nói khẽ:
“Không chỉ một. đứa đâu.”
“Dạ vâng… họ đang gào thét… kéo xuống rất nhiều…”
Không khí trên núi lúc này không còn như lúc ban đầu.
Gió vẫn thôi.
Người đi lễ vẫn lên xuống.
Nhưng trong khoảng không vô hình, mọi thứ như đang dồn lại
Thầy đanh giọng:
“Thế tao hỏi chúng mày, chúng tao ở đây nuôi dưỡng không các thế hệ tổ tiên chúng mày à?”
Ngọc nói, giọng căng hơn:
“Dạ… họ nói họ là người đến trước… họ có quyền…”
Thầy hỏi lại, chậm nhưng rõ từng chữ:
“Cứ đi trước là có quyền chiếm đoạt à?
Trái đất này được thiết kế để làm gì… mày có biết không?”
Một khoảng thinh lặng.
Ngọc nói:
“Dạ… họ không trả lời… họ vẫn gọi thêm người chống Thầy…không trả lời ạ…”
Rồi giọng Thầy dứt khoát hơn:
“Tao đập thật mạnh bà này vào thanh quyền trượng cho tan luôn…
Tiêu diệt cả phía bên kia, bên ngoài Trái Đất nữa, gom lại cho vào bụng hết”
“Dạ rồi ạ”
“Còn nữa không? Gọi nốt đi.”
“Dạ… vẫn đang gọi tiếp… nhưng bây giờ con thấy ít người đến rồi ạ…”
“Ít hay nhiều… xử lý hết, cho vào bụng hết…”
Thầy hỏi lại, giọng không lớn nhưng nặng:
“Chúng tao ở đây để nuôi không các thế hệ chúng mày… để rồi chúng mày đi ăn cắp, ăn trộm năng lượng cả thế giới vậy à?”
Không gian như lắng xuống một chút.
Ngọc nói nhỏ:
“Dạ… họ không thèm trả lời… vẫn cứ gào lên để gọi thêm…”
“Hỏi lại lần nữa… có trả lời không?”
“Dạ… không ạ…”
Thầy nói ngắn gọn: “Tiếp tục xử lý.
Đưa năng lượng về lại đúng chỗ.
Những cơ chế tái tạo… tịch thu hết.”
“Dạ vâng ạ…”
Một lúc sau, Ngọc chững lại:
“Dạ… bà ấy nói… nếu các con của bà ấy không còn… thì bà ấy sống cũng không còn ý nghĩa gì nữa…”
Thầy đáp, rất bình thản:
“Vậy thì cho nó dừng lại luôn đi.”
“Dạ vâng ạ…”
“Còn ai nữa không gọi nốt đi”
“Thầy kiểm chứng có đúng không… còn một người nữa ở rất xa ạ… bà này gọi mà người đó không chịu xuống”
“Nó sợ chết mà, tao lại nhét bông sen yêu thương vào miệng nó cho nó nhè hết ra các cơ chế tái tạo…
Gấp thời gian không gian lại, mang mã nguồn nó ra xoá sạch, bắt nó xuống đây”
“Dạ vâng xuống đây rồi ạ…Thầy cho hội tụ lại hết với ạ”
“Xoá mã nguồn nó luôn đi”
“Dạ rồi ạ”
THE ONE WHO PASSED HON CHEN
Introduction:
There are places that carry within themselves a very deep layer of memory—of history, of beliefs, of things that are not easily named…
Hòn Chén is one such place.
People tell each other stories about a mountain by the Hương River. About a jade cup that once fell into the water, then was returned in a way no one could explain. About a small temple where, since ancient times, people have come to entrust their faith.
The story itself is beautiful. But over time, things no longer seem to have remained as they once were.
In later generations, many people came there—not to give thanks.
They prayed. They bargained. They believed that something there could grant blessings, could decide their fate.
And when spirituality is misdirected, when faith goes astray, the space itself changes.
Those who come cannot clearly see anything. They only feel… a heaviness.
People continue to come and go, but something is no longer as pure as before.
⸻
It is said that one man came there.
He was not a temple servant, nor a spiritual practitioner.
He came quietly, as he had done in many other places.
He brought no offerings.
He made no personal prayers.
He simply stood and looked.
Looked into the space before him, as if observing something others could not see.
Then he said just one simple sentence:
“This place… was not like this originally.”
And then, the atmosphere began to change little by little.
Everyone felt lighter, more at ease.
Later, when speaking of Hòn Chén, he only said:
“What’s out of alignment, I put it back.
That’s all.”
There are things that exist without needing proof.
And there are people who do their work… without needing recognition.
Perhaps Hòn Chén is still the same—
A small temple by the river.
But it has returned to its original meaning:
Not a place to ask,
But a place to remember.
Not a place to pray for things,
But a place to understand.
When people place their faith in the wrong place, or use faith as a tool for exchange, that very faith becomes distorted.
On the other hand, when everything is restored to its true nature—gratitude, balance, understanding—then the space, people, and even the way we live will change in a more positive direction.
CHAPTER 1: THE YANG NODE BENEATH HÒN CHÉN
That morning, the road leading up to Hòn Chén Temple was as crowded as usual.
Incense smoke drifted through the air, and worshippers moved constantly up and down. At the foot of the mountain, the Hương River flowed slowly, as if holding onto countless old stories.
The Master walked in front.
Chí and several disciples followed quietly behind.
No one spoke.
The Master stopped in front of the temple for quite a while. His gaze penetrated deep inside, then turned toward the river.
After a moment, he said:
“This place is a Yang node… the Cat Phuong node.”
The atmosphere seemed to grow heavy.
The Master took out his phone and called Ngọc, who was far away.
“Hello Ngọc, where are you?”
“Yes, Master, I’m at home.”
“I’m at Hòn Chén right now. This temple is very crowded with worshippers.
As I sit here, I can see that this is a Yang node, the Cat Phuong node. Take a look—it’s heavily sealed.”
“Yes… please press on my head, Master.”
“I already am. I’ve placed a lotus at your dantian, and on your head as well. It’s clean now.”
“Yes…”
“Look carefully. What do you see?”
Ngọc was silent for a moment, then said:
“At the top layer, I can’t see… I can only see the deepest layer…
I see someone who looks like a sorcerer… but not quite… not a king either… please illuminate it for me, Master…”
“I’m illuminating it for you now.”
A moment of silence.
“Yes… yes, that’s right, Master… it’s a king, not a sorcerer…
a very ancient king… has been there for nearly 4,000 years…
there are many layers… and at the core of the node, there is a woman sitting there… she’s holding a child…”
Chí, standing nearby, slightly lowered his head.
The Master spoke slowly:
“Bring that woman up here.”
“Yes… gathering them all now…”
“Erase her source code.”
“Yes… it’s done…”
After a while—
“They’re here now…”
“Bring her into you.”
“Yes…”
The Master asked:
“How long have you been lying here?”
Ngọc replied, as if relaying:
“Nearly 4,000 years…”
“Are you from X origin? And the child you’re holding is also from X, right?”
“Yes, Master…”
“Do you know this land is called Vietnam?”
Ngọc hesitated:
“She claims this land is hers… there is no Vietnam here…”
The Master said:
“Really? If that’s true, call your ancestors here to witness this… call all of them… let them speak to me.”
Ngọc spoke quickly:
“She says if you interfere, you won’t have the chance to go anywhere else…”
The Master replied calmly:
“Bring her up.”
Ngọc spoke quickly, his voice tight:
“Master… she says if you interfere, you won’t be able to leave this place again…”
The Master didn’t react. His gaze remained steady.
“Bring her up,” he said quietly.
“And wrap a lotus around the child’s heart.”
“Yes… it’s done, Master.”
“Can she still exist? Can she regenerate?”
Ngọc paused, as if listening to something far away.
“No… but she’s screaming… calling others to come against you…”
A faint smile flickered across the Master’s face.
“Let her scream.”
The wind rose, sweeping across the mountain.
Around them, incense smoke drifted, and pilgrims continued their prayers, unaware.
But within that small circle, the air tightened—like a string being pulled to its limit.
“They’re coming…” Ngọc said under his breath.
“Forces from outside… helping her regenerate… they’re descending fast…”
“Then move faster,” the Master replied.
“Cast the net. Take them all.”
“Yes, Master.”
“Strip them of everything. Their regenerative energy—take it all.”
“Yes…”
“Call your ancestors,” the Master added coldly. “Let them come save you.”
Ngọc’s breathing grew uneven.
“She’s calling them… the upper layers… sorcerers… all of them… they’re coming to resist you…”
“Not enough,” the Master said.
“Call them all. Xi’an. Tibet. Even those beyond this Earth.”
A pause.
“…They’ve been called.”
“Good.”
The Master’s voice hardened.
“Then cast the net again. Wipe them out. Erase every trace of the code that made them.”
“Yes, Master…”
“Put them all into the gourd. Anyone left?”
“…Yes. There are still more.”
“Then end it. Seal the heart. Stop it completely.”
A long breath.
“…It’s gone. Dissolved.”
“Bring the next one.”
“Yes… he’s here.”
“Erase him.”
“Yes, Master.”
The silence stretched.
“How long have you been here?” the Master asked.
Ngọc’s lips moved slowly.
“They’re laughing… they won’t answer… they’re still calling for help…”
“Let them call,” the Master said, his tone turning sharp.
“I’ll crush every last one of them.”
“They’re regenerating again…”
“Then break that too,” he said.
“Put a lotus into its mouth. Force it to release everything. Then throw it out.”
“Yes…”
The air thickened, as if invisible layers were pressing down on them.
“They’re panicking now… calling more… screaming…”
“Anyone helping them regenerate—wipe them out. Absorb them all.”
“Yes… Master, there’s still one more… at the very bottom… a child… she’s trying to protect it…”
“Then don’t hesitate.”
“…It’s done.”
Ngọc stiffened suddenly.
“There’s… something else. A presence… very large… very far away…”
The Master turned his gaze toward the Hương River, voice low:
“Of course there is. It was never just one.”
“They’re all coming now… dragging more down with them…”
The mountain felt different.
The wind still blew.
People still walked past.
But something unseen was gathering—tightening—like a storm that hadn’t broken yet.
The Master’s voice cut through it:
“Answer me this—are we here just to raise generations of your kind?”
Ngọc’s jaw tightened.
“They say… they came first… that this land belongs to them…”
The Master’s eyes sharpened.
“Does coming first give you the right to take it?”
His voice dropped, each word deliberate.
“Do you even understand what this Earth was created for?”
Silence.
“They won’t answer,” Ngọc said quietly. “They’re still calling…”
Something shifted.
The Master’s presence grew colder, heavier.
“Then I’ll end it myself.”
His voice was no longer calm—it was final.
“I’ll crush her completely. Not just here—everything beyond this world as well. Gather them all. End them.”
“Yes, Master.”
“Anyone else? Call them all.”
“They’re still trying… but fewer are coming now…”
“It doesn’t matter,” he said.
“However many there are—wipe them out. Every last one.”
The Master’s voice lowered again, but it carried weight:
“Are we here just to nurture generations of your kind… so you can steal energy from the whole world?”
For a brief moment, everything seemed to fall still.
“They still refuse to answer…” Ngọc whispered.
“Ask them again.”
“…They won’t.”
The Master nodded once.
“Then continue.”
A pause.
“Return everything to where it belongs.
Destroy every mechanism they use to come back.”
“Yes…”
Time seemed to stretch.
Then Ngọc spoke again, softer this time:
“She says… if her children are gone… then there’s no reason for her to exist…”
The Master didn’t hesitate.
“Then end it.”
“…Yes, Master.”
The wind swept through again, colder now.
“Anyone else?” the Master asked.
Ngọc frowned, focusing.
“There’s one more… far away… she’s calling, but that one refuses to come…”
A faint, almost amused breath escaped the Master.
“She’s afraid.”
His voice softened—but only slightly.
“Then force her.”
“Fold space. Pull her out. Strip everything from her.”
“…She’s here now.”
“Good.”
“Bring them all together.”
“…Done.”
“Then erase them.”
A final pause.
“…It’s finished.”
---
—End of Chapter 1—
—————————————





Comments