top of page

NHỮNG THẾ GIỚI CHƯA BIẾT- UNKNOWN WORLDS

( Scroll down for EnglishI


Tập cuối: Trận chiến cuối cùng và sự thật phía sau


Căn phòng nhỏ vẫn yên ắng. Ánh đèn vàng dịu rọi xuống nền nhà, đủ sáng để nhìn rõ từng gương mặt.

Không còn sự căng thẳng dồn dập như trước, nhưng không khí vẫn nặng. Ngọc và mọi người ngồi xung quanh, không ai nói chuyện riêng. Tất cả đều nhìn về phía Thầy.

“Ừ, thế tao mang cái thứ mà mày vẫn giấu về trước mặt mày đấy, xem đúng không.”

Một nhịp thở dừng lại.

Ngọc nói: “Đúng đó ạ… nó vẫn giấu cái này ạ…nó quay mặt đi…nó không dám nhìn đâu Thầy…”

Giọng Thầy bình thản mà cứng:

“Мày biết tao là ai mà mày vẫn lừa… tao cũng chịu mày đấy. Dân tộc X chúng mày… không thể chấp nhận được. Tịch thu hết, đút con này vào bụng tao luôn.”

Ngọc gật nhẹ:

“Dạ rồi ạ.”

Thầy nói tiếp, không do dự:

“Giờ gọi đội sâu lên đây… quét sạch… bất kể âm dương, lớn bé… tiêu diệt hết đi… kể cả dưới đất còn đứa nào cũng xử lý hết.”

Ngọc nói nhanh:

“Dạ vâng ạ. Nhờ Thầy rút hết các loại cọc yểm… và các đai thít ở đấy ạ… còn những cái khác Thầy làm sạch hết đi ạ.”

Thầy gật.

“Xóa hết đi. Bắt cái đứa chủ mưu sản xuất các cọc này xuống đây.”

“Dạ vâng ạ… xuống đây rồi ạ…”

“Xóa mã nguồn nó đi. Мày sản xuất các loại này… để người thân chúng mày hại chúng tao à?”

Ngọc chậm lại:

“Người này bị khống chế Thầy ạ…”

Thầy nói ngay:

“Tao rút thiết bị ra cho mày đấy. Bọc trái tim nó vào.”

Ngọc hít sâu.

“Vượt qua được Thầy ạ…”

Một làn không khí nhẹ hơn thoáng qua.

“Мày mang hết những thứ chúng mày còn… ném vào quả cầu cho tao.”

“Dạ… họ làm luôn ạ…”

Không gian như có gì đó chuyển động, lặng lẽ nhưng rõ ràng.

Thầy nói tiếp:

“Làm ngay. Tao tái tạo hết cho chúng mày… tặng cho một bông sen và một lẵng hoa. Bọc trái tim mày vào… mày vượt qua được không?”

“Được ạ…”

Giọng Ngọc lần này vững hơn.

Nhưng Thầy vẫn nói rõ:

“Мày còn bị lừa lần nữa… còn tiếp tục làm những thứ đó… thì tao xử lý sạch cả thế giới chúng mày. Nhớ chưa?”

“Họ gật đầu ạ…”

“Ừ… đi đi.”

Ngọc lại nói:

“Thầy làm sạch hết các thứ ấy rồi… thì còn các loại độc… và các con rồng bị yểm… các linh vật… với các lõi… Thầy đưa về hết đi ạ…”

Thầy nói dứt khoát:

“Мang hết về. Thằng nào ăn cắp cái lõi ấy… tao xử lý hết. Độc thì tao đóng băng lại… ném sang quả cầu.”

“Dạ vâng…”

Ngọc thở nhẹ.

“Xong… Thầy đè tay… thông cả khu vực ấy… bây giờ con thấy chỗ ấy là một cái huyệt lớn…”

“Ừ… thông hết đi… rồi đổ nước hồi sinh lại… chỗ nào còn thì làm nốt.”

“Dạ vâng…”

Một khoảng lặng.

Rồi Ngọc nói, giọng nhẹ đi rất nhiều:

“Thầy giúp cho nhân dân… với nhiều nền văn hóa… bây giờ được giải phóng rồi ạ…”

Thầy nói đơn giản:

“Tao đưa hết lên… và tái tạo hết.”

Một người trong phòng khẽ nói:

“Nhẹ rồi…”

Không khí như được gột rửa.

 Giống như sau một cơn bão lớn – mọi thứ đã qua đi, nhưng dư âm vẫn còn.

Thầy ngồi im hồi lâu, rồi nói chậm rãi:

“Việc chúng nó tập trung lực lượng ở đây… là có tính toán.”

Mọi ánh mắt chăm chú nhìn Thầy.

“ĐN không giữ được… thì chuyển về NT… nơi có nhiều linh huyệt… có cảng biển lớn… có vị trí quan trọng…”

Căn phòng im lặng rất lâu.

“Trước đây, thế lực X tưởng rằng đã bao vây được ĐN, sau thấy không ổn thì chuyển hết về NT…”

“Khi Thầy nói đi NT, họ tìm mọi cách để xử lý Thầy… từ mấy ngày trước… rất nhiều lần… buổi tối… 4-5 lần… hết lần này đến lần khác…”

Giọng Ngọc trầm xuống:

“Những người đi cùng Thầy… đều trải nghiệm… tất cả đều là thật…”

Không ai nghi ngờ.

Vì chính mọi người ngồi xung quanh Thầy cũng nhìn thấy hoặc cảm nhận được điều đó.

“Nhưng chúng không hiểu một điều…”

Thầy dừng lại.

“…đây là nơi chúng không thể đứng lâu.”

Không gian như lắng xuống thêm một tầng nữa.

Ngọc khẽ nói:

“Bây giờ… con thấy… những gì họ cố tạo dựng… gần như đã bị xóa sạch…”

Thầy gật nhẹ.

“Đúng rồi. Khi cái gốc đã bị xử lý… thì phần còn lại… không giữ được.”

“Người X không còn giữ nguyên được hình dạng ban đầu, cả cấu trúc tan vỡ, họ muốn đưa lực lượng tâm linh sang đây, nơi có nhiều linh huyệt để nuôi dưỡng...

Còn nếu muốn giữ lại thì mỗi bên một kiểu. Chúng lại dùng cái đó để hại lẫn nhau. Sau này tự nhiên nó bị triệt tiêu hết thì lực lượng để nô dịch thế giới không còn.”

Thầy nhìn thẳng.

“Nhưng nó không ngờ… chúng ta xử lý trước.”

Không khí trong phòng lặng sâu.

“Phần vật chất bọn chúng đang xây dựng thì sẽ tan tành, không còn khả năng nào nữa. Lòng tin với thế giới không có nên người ta rút ra hết…”

Hiếu khẽ gật đầu: “Chúng ta hiểu họ… vì hàng nghìn năm qua… từng bước đi của họ… chúng ta đều nhìn thấy…”

Không gian im lặng.

Thầy nói:

 “Dân tộc này… chưa bao giờ cúi đầu.”

“Trong giai đoạn khó khăn nhất, chúng ta không có gì cả, đói rách mà vẫn sống, vẫn chiến đấu, vẫn ngẩng cao đầu. Họ sợ cái đó.”

Thầy khẽ cười.

“Ngay cả bản thân Thầy cũng không hiểu hết dân tộc mình là dân tộc gì… vì có những thứ vượt quá khả năng lý giải.”

Một vài người mỉm cười. Nhưng ánh mắt lại rất sâu.

“Và chính vì thế… chúng ta có trách nhiệm…”

Thầy dừng lại.

“…không chỉ cho mình… mà cho cả thế giới.”

Thầy nói tiếp:

“Càng ngày… chúng ta càng khẳng định vị thế… nhân cách… đạo đức… tầm nhìn của mình…”

“Và thế giới… cũng đang dần thay đổi cách nhìn…”

Ngọc hỏi nhỏ:

“Vậy sau này… sẽ thế nào ạ?”

Thầy không trả lời ngay.

Rồi chậm rãi:

“Cân bằng.”

“Trái đất … sẽ trở lại trạng thái cân bằng… ”

“Trái đất này được thiết kế 3,2 tỉ người. Khi mỗi nhà 5 hecta, mời nhau ăn còn khó thì tranh nhau làm gì… Khi ai cũng đủ sống… thì sẽ không còn lý do để xung đột…”

Một vài người mỉm cười.

“Lúc đó… cái người ta thích nhất… là được làm việc… được sáng tạo…”

Thầy như kể một điều rất bình thường.

“Không phải hưởng thụ… mà là tạo ra giá trị…”

“Trong tương lai, khi Thầy không còn nữa, mặt bằng nhận thức sẽ nâng lên, các thế hệ sau sẽ hiểu.”

“Vì những lớp che chắn bên ngoài đã bị quét sạch.”

“Chúng ta làm gần xong rồi.”

Không gian yên tĩnh. Không ai nói thêm. Nhưng ai cũng hiểu.

Một lúc sau, câu chuyện chuyển sang một hướng khác.

Thu ngồi bên cạnh, nhẹ giọng hỏi:

“Sau này… nếu không có Thầy… chúng con viết lại… nói rằng có một đấng xuất hiện… thì Thầy cũng đâu biết…”

Cả phòng khẽ cười.

Thầy cũng cười, rất nhẹ: “Nói chung chung thôi.”

Rồi giọng Thầy trầm xuống:

“Người ta sẽ hiểu… phải có một sự can thiệp… thì mọi thứ mới thay đổi được…”

Thầy nhìn quanh một lượt và chỉ ngón tay xuống đất.

“Nhưng… chỉ có nơi này, ở đất nước Việt Nam này này … mới có đủ điều kiện để điều đó xảy ra.”

“Chúng ta là dân tộc đủ duyên để đưa thế giới thay đổi.”

Thầy trầm ngâm một lát rồi nói rõ ràng chậm rãi từng câu, mọi người chăm chú.

“Việt Nam là quốc gia hiếm có, hội đủ ý chí, nghị lực, sự kiên cường, nền tảng đạo đức và kinh nghiệm để đưa thế giới này thay đổi vươn lên.”

“Các cô chú nhớ, chúng ta là quốc gia duy nhất trong lịch sử loài người chống giặc ngoại xâm nhiều nhất.

Bên cạnh đó chúng ta còn phải “ sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa”.

 Chính trong những thử thách khắc nghiệt ấy, bản lĩnh và sức mạnh của người Việt được hun đúc. “

Thầy im lặng một lát.

“Có thể lúc này lúc kia chúng ta bị thế lực X thao túng và dẫn dắt, nhưng cái lõi của người Việt vẫn còn nguyên vẹn và sáng choang. “

“Bây giờ xu thế không thể đảo ngược được nữa, thế lực X sẽ bị triệt tiêu hết. Thầy quét sạch.”

 “Chúng có chạy ra khỏi Trái đất trước 1 tỉ năm ánh sáng, Thầy cũng bắt được hết. Thầy quét sạch, không còn hy vọng, sạch đến mức đảm bảo cho chúng ta ổn định một cách lâu dài. Trả lại cho Việt Nam và nhân loại những gì thuộc về.”

“Thông qua việc chữa bệnh, giúp con người ổn định – đó là việc khó nhất mà chúng ta đang làm.

Có những loại bệnh, nguyên nhân bệnh, cách xử lý bệnh vượt khỏi tri thức và trí tuệ của con người và y học hiện đại, nhưng chúng ta chữa khỏi mà, điều đó ai cũng thấy, các cô chú biết cả mà đúng không.

Làm được việc đó thì những việc khác đơn giản.”

Không ai hỏi thêm.

Vì ai cũng hiểu… Thầy đang nói điều gì.

Thầy nhìn Thu vừa hỏi câu ban nãy, nói tiếp:

“Thầy không muốn ai biết mình là ai.

Vì nếu biết thì con người sẽ ỷ lại.

Con người phải tự đi bằng đôi chân của mình.

Cái đó quan trọng.

 Ai nhận công cũng được, Thầy không quan tâm.”

Căn phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ, rất đều.

Toàn hỏi:

“Thưa Thầy, khi con người qua đời rồi tái sinh, họ đâu còn nhớ gì?”

Thầy trả lời ngay:

“Nó vẫn còn.”

“Nhưng không phải theo cách chúng ta nhớ…”

Thầy đưa tay lên đầu:

“Bộ não này… chúng ta mới dùng 5% thôi, một phần rất nhỏ…95% còn lại…để chuẩn bị cho nhiều tỉ năm, trước đây và sau này …”

Hiểu một cách đơn giản là bộ não chúng ta được thiết kế như một bộ nhớ điện tử, có thế thôi, nếu đầy bộ nhớ rồi thì còn làm gì được nữa.

 Đối với chúng ta, trăm năm hay nghìn năm thấy xa chứ đối với vũ trụ nó chẳng có nghĩa gì cả.”

Mọi người lắng nghe, chăm chú.

“Đến một lúc nào đó… khi đủ điều kiện… thì nó sẽ mở ra …”

Thầy nói chậm:

“Lượng đổi… thì chất đổi.”

Không ai nói gì. Nhưng ai cũng cảm nhận được… ý nghĩa của câu đó.

Ngọc tiếp lời, giọng có chút trăn trở:

“Nhưng… hiện tại… con thấy… có nhiều điều đang không đúng…”

Thầy gật.

“Đúng vậy.”

Rồi nói rất thẳng:

“Có những thứ… đang bị lấy đi… mà con người không nhận ra…”

Không khí trong phòng chùng xuống.

“Con cháu chúng ta… có những vấn đề… mà trước đây không có…”

Ngọc khẽ nói:

“Dạ…”

Thầy tiếp:

“Những cái đó… không phải tự nhiên mà có.”

“Nhưng… vạch ra được… thì mới xử lý được.”

Thầy dừng lại.

Không nói thêm.

Nhưng ai cũng hiểu, câu chuyện không chỉ dừng ở những gì đã nghe.

Có những cuộc chiến không ai nhìn thấy. Nhưng kết quả của nó…lại ảnh hưởng đến tất cả.

Không ai hỏi gì thêm.

Đêm hôm đó, căn phòng nhỏ vẫn như vậy. Không có ánh sáng lạ. Không có âm thanh lạ.

Chỉ có những con người bình thường… ngồi bên nhau.

Nhưng có lẽ… chính nơi đó…một điều gì rất lớn đã diễn ra.

 Ai cũng cảm nhận được.

Một sự kết thúc.

Và cũng là…

một sự bắt đầu.

Hết.

——————————-


Final Episode: The Last Battle and the Truth Behind It

The small room remains quiet.

A soft yellow light spills across the floor—just enough to illuminate every face.

The intense tension from before has faded, but the air is still heavy. Ngọc and the others sit in silence, no side conversations, all eyes fixed on the Master.

“Alright,” the Master says calmly, “I’ll bring that thing you’ve been hiding right in front of you. Let’s see if it’s really what you claim.”

For a brief moment, the room holds its breath.

Ngọc speaks softly:

“Yes… that’s it… he’s been hiding this… he’s turned his face away… he doesn’t dare look at you, Master…”

The Master’s voice remains calm, but firm:

“You know who I am, and you still try to deceive me… I almost have to admire that. Your kind… completely unacceptable. Confiscate everything. Put that thing inside me.”

Ngọc nods.

“It’s done.”

Without hesitation, the Master continues:

“Call in the deep-clearing force. Sweep everything away—no matter the realm, no matter the size. Eliminate all of it. Anything still underground—deal with it too.”

Ngọc responds quickly:

“Yes. Please remove all the sealing stakes and bindings there… as for everything else, cleanse it completely.”

The Master nods.

“Erase it all. Bring the one who orchestrated the creation of these devices here.”

“He’s already here.”

“Delete his source code. You created these things… to harm your own kind and us?”

Ngọc slows, listening.

“He’s being controlled, Master…”

The Master responds immediately:

“I’m removing the device for you. Wrap his heart.”

Ngọc takes a deep breath.

“He’s made it through.”

For a moment, the atmosphere lightens.

But the Master continues:

“Bring everything you still have… and throw it into the sphere.”

“They’re doing it now…”

Something shifts in the space—subtle, but unmistakable.

“Do it now,” the Master says. “I’ll restore everything for you… give you a lotus, a basket of flowers. Wrap your heart—can you withstand it?”

“I can.”

Ngọc’s voice is steadier now.

Still, the Master makes it clear:

“If you are deceived again… if you continue creating these things… I will wipe out your entire world. Do you understand?”

“They nodded.”

“Good. Go.”

Ngọc speaks again:

“Now that everything has been cleansed… there are still toxins… suppressed dragons… spiritual entities… and core structures… please bring them all back.”

The Master answers firmly:

“Bring everything back. Anyone who stole those cores—I’ll deal with them. The toxins—I’ll freeze them and send them into the sphere.”

“Yes…”

Ngọc exhales softly.

“It’s done… you pressed your hand down… the entire area is now open… I can see it—it’s like a vast energy nexus…”

“Good. Open it fully. Then restore it with life-giving water. Finish anything that remains.”

“Yes…”

A pause.

Then Ngọc speaks again, his voice much lighter:

“You’ve helped the people… many cultures… they’ve now been liberated…”

The Master replies simply:

“I’ve brought everything back… and restored it.”

Someone in the room murmurs:

“It feels lighter now…”

The air feels cleansed—like after a storm has passed, though its echo still lingers.

The Master sits quietly for a while, then speaks:

“Their decision to concentrate their forces here… was calculated.”

All eyes turn toward him.

“If they couldn’t hold Đà Nẵng… they would move to Nha Trang—a place rich in energy nodes, with a major seaport, a strategic location…”

The room falls into a long silence.

“At first, they thought they had surrounded Đà Nẵng. When that failed, they moved everything to Nha Trang.”

“When I said I would go to Nha Trang, they tried everything to eliminate me… for days… again and again… at night… four or five times each night…”

Ngọc’s voice lowers:

“Those who were with you… experienced it all… it was real…”

No one doubts it.

Because those sitting here had seen or felt it themselves.

“But there’s one thing they didn’t understand…”

The Master pauses.

“…this is a place where they cannot remain for long.”

The silence deepens.

Ngọc speaks softly:

“Now… everything they tried to build… has almost been completely erased…”

The Master nods.

“Once the root is removed… the rest cannot hold.”

“They can no longer maintain their original form. Their entire structure has collapsed. They tried to move their spiritual forces here, to sustain them…”

“But even then, each faction turned against the other. In the end, it destroys itself. Their power to dominate the world disappears.”

The Master looks straight ahead.

“But they didn’t expect… that we would act first.”

The room falls into a deep stillness.

“The physical systems they were building will collapse. There’s no foundation left. No trust from the world—so everything withdraws.”

Hiếu nods slightly:

“We understand them… because for thousands of years… we’ve seen every move they’ve made…”

Silence.

The Master speaks:

“This nation… has never bowed.”

“In the hardest times, we had nothing—hungry, in rags—yet we endured, we fought, we stood tall. That is what they fear.”

He lets out a soft laugh.

“Even I don’t fully understand what kind of people we are… some things go beyond explanation.”

A few faint smiles appear—but their eyes remain deep with thought.

“And because of that… we carry a responsibility…”

He pauses.

“…not just for ourselves… but for the world.”

“We are steadily affirming our place—our character, our ethics, our vision.”

“And the world… is beginning to see us differently.”

Ngọc asks quietly:

“What will happen next?”

The Master does not answer immediately.

Then, slowly:

“Balance.”

“The Earth… will return to a state of balance.”

“This planet was designed for 3.2 billion people. If each family had five hectares of land—so much that even sharing food would be difficult—what would there be to fight over?”

“When everyone has enough… conflict loses its purpose.”

A few people smile.

“At that point… what people desire most… is to work… to create…”

He speaks as if stating something simple.

“Not to consume… but to create value.”

“In the future, when I am no longer here, the level of awareness will rise. The next generations will understand.”

“Because the layers that once obscured everything have been cleared away.”

“We are almost finished.”

Silence fills the room.

No one speaks—but everyone understands.

After a while, the conversation shifts.

Thu, sitting nearby, asks gently:

“Later… if you’re no longer here… and we write about this… say that a higher being once appeared… you wouldn’t even know…”

Soft laughter spreads across the room.

The Master smiles faintly:

“Keep it general.”

Then his voice deepens:

“People will understand… that there must have been intervention… for things to change.”

He looks around the room.

“But only Vietnam… has the conditions for that to happen.”

“We are the people destined to help bring change to the world.”

He pauses, then speaks slowly and clearly, each word deliberate:

“Vietnam is a rare nation—one that possesses the will, resilience, moral foundation, and lived experience to help elevate this world.”

“Remember this: we are the only nation in human history that has faced repeated foreign invasions as many times as we have.”

“It is through those harsh trials that the strength and spirit of the Vietnamese people have been forged.”

“At times, we may have been influenced or manipulated… but the core of who we are remains intact—clear and unbroken.”

“Now, the course cannot be reversed. Those forces will be completely eliminated. I will clear them entirely.”

“Even if they flee billions of light-years away… I will still reach them. There will be no escape. It will be cleansed completely—enough to ensure long-term stability… to return to Vietnam and to humanity what rightfully belongs to them.”

“Through healing—helping people regain balance—that is the hardest task we are undertaking.”

“There are illnesses whose causes and treatments lie beyond modern science and human understanding… yet we have healed them. You’ve all seen it.”

“And once that is achieved… everything else becomes simple.”

No one asks further.

Because everyone understands what he means.

The Master looks at Thu again and continues:

“I don’t want anyone to know who I am.

Because if they do, they will become dependent.

People must walk on their own feet.

That is what matters.

Anyone can take the credit—I don’t care.”

The room grows quiet again.

Only the steady rhythm of breathing remains.

Toàn asks:

“Master, when people die and are reborn, they don’t remember anything, do they?”

The Master answers immediately:

“They do.”

“But not in the way we remember.”

He gestures toward his head.

“This brain—we are only using about 5% of it. A very small portion. The remaining 95%… is reserved for billions of years—past and future.”

“In simple terms, the brain is like a storage system. Once it’s full, what more can it do?”

“For us, a hundred or a thousand years feels long—but in the scale of the universe, it means nothing.”

Everyone listens intently.

“At some point… when the conditions are right… it will open.”

He speaks slowly:

“When quantity changes… quality changes.”

No one speaks—but everyone feels the weight of those words.

Ngọc continues, a note of concern in his voice:

“But right now… I feel that many things are not right…”

The Master nods.

“That’s true.”

Then, very directly:

“There are things… being taken from humanity… without people realizing it…”

The atmosphere grows heavy again.

“Our children… are facing problems… that never existed before…”

Ngọc nods softly.

“Yes…”

“These things… do not happen by chance.”

“But once we identify them… we can deal with them.”

The Master stops.

He says nothing more.

But everyone understands—the story does not end here.

There are battles no one sees. Yet their consequences… affect everything.

No one asks anything further.

That night, the small room remained unchanged.

No strange lights. No strange sounds.

Just ordinary people… sitting together.

And yet—

Perhaps it was there that something immense took place.

Everyone could feel it.

An ending.

And also…

a beginning.

-The End-



Comments


z5331317576545_8b6db3d32150fb10843da4071341c4b8.jpg

Trị bệnh tận gốc

Hiểu về các căn bệnh và nguyên nhân gốc rễ hình thành bệnh

bottom of page