NGƯỜI ĐI QUA HÒN CHÉN (tiếp theo)
- Bông Sen Yêu Thương

- 1 day ago
- 6 min read
NƠI ÁNH SÁNG BỊ CHIẾM GIỮ
Chí đứng phía sau Thầy, mắt không rời không gian phía trước.
Anh chăm chú quan sát rất kỹ.
Không nói. Nhưng trong lòng hiểu rõ, Hòn Chén không chỉ là một nơi thờ tự. Đây là huyệt Cát Phương – một điểm tụ năng lượng hiếm có của đất trời.
Thầy nhìn quanh một lượt. Giọng trầm, chậm: “Chúng nó lấy dần năng lượng ở đây… như người ta rút nước từ một mạch ngầm… không để lại dấu vết… con hiểu chưa?”
Những học trò đi cùng Thầy khẽ gật đầu. Không ai nói gì thêm !
Qua điện thoại với Ngọc, Thầy giọng ngắn, dứt khoát: “Ngọc, bắt được chưa, bắt nó vào con đi.”
Ở đầu dây bên kia, Ngọc nhẫn nại: “Dạ… vào nãy giờ rồi Thầy ạ.”
Không gian bỗng chùng xuống.
Chí cảm nhận rất rõ… một luồng gì đó vừa đi qua: Nặng; lạnh !
Thầy hỏi, như đã biết trước:
“Mày gốc X à?”
Ngọc: “Dạ… nó nhận đúng.”
“Ở rất xa phải không?”
“Dạ đúng rồi Thầy.”
“Thế tao hỏi… trái đất này thiết kế để làm gì… mày có biết không?”
Ngọc ngập ngừng:
“Bà ấy… nhận là người thiết kế ạ…”
Một vài học trò phía sau cười nhếch.
Nhưng Chí không cười.
Thầy vẫn bình thản:
“Thế à… mày nhận là người thiết kế thật à?”
“Dạ… đúng thế.”
Thầy nói chậm lại:
“Tao giảm ánh sáng… mày nhìn thẳng vào mặt tao đi.”
Một nhịp im lặng.
Ngọc nói nhanh: “Họ nhận ra Thầy rồi…họ quỳ sập xuống cả rồi ạ…”
Gió thoảng qua sân điện- Nhẹ… nhưng lạnh.
Thầy: “Mày nói lại đi… tao chưa nghe rõ… nói lại xem nào.”
Ngọc: “Bà ấy… lắc đầu…”
Giọng Thầy hạ thấp:
“Thế thì tao cho mày nhớ lại.”
Ngọc nói gấp: “Họ không dám nhắc lại đâu Thầy ạ.”
Những lá cờ ngũ sắc khẽ rung lên.
Giọng Thầy sắc lạnh: “Mày giỏi thì tái tạo lại đi.”
Ngọc: “Dạ… không dám… không tái tạo được…”
Một khoảng lặng kéo dài.
Thầy: “Mày nhận mày là đấng sáng tạo… nói lại tao nghe nào.”
Ngọc nói:“Bà nói… bà không phải… bà biết sai rồi… bà quỳ xin lỗi…”
Chí ngẩng lên.
Trong một khoảnh khắc… anh thấy như có một lớp gì đó vừa tan ra trên mái điện.
Nhưng Thầy không dừng lại.
“Xin lỗi là xong à?
Mày lừa cả trái đất… cả thiên linh vũ trụ…
Ngẩng lên cao… nói với tất cả… trước đây mày lừa đảo họ… nói đi.”
Ngọc: “Dạ… bà ấy nói rồi…”
Thầy tiếp tục:
“Mày ăn cắp năng lượng khắp nơi… để đâu… trả hết… Cả bông sen bất tử… cả viên ngọc sau gáy… mang ra.”
Ngọc: “Dạ… bà làm luôn…”
Im lặng, nhưng không phải yên tĩnh. Mà là cảm giác… có hàng ngàn thứ đang chuyển động… trong một không gian không nhìn thấy.
“Gọi tất cả đại diện những nơi nào bị lấy cắp … đến nhận lại”
“Dạ… họ đến đông lắm…”
“Biết tội chưa?”
“Dạ biết…”
“Ai chịu?”
“Không dám trả lời…”
Không gian như đứng lại.
“Nhìn mã nguồn mày đi.”
“Dạ thấy rồi.”
“Phá luôn.”
“Dạ…”
Như có thứ gì đó vừa bị bóc khỏi nơi này.
“Tịch thu hết.”
“Dạ vâng.”
Nhưng ngay lúc đó… Chí thở ra.
Anh nhìn xa… rồi nói nhanh:
“Thầy… con thấy còn một bà…
Bà này mới là chính…
Bà lúc nãy chỉ là một phần nhỏ…
Bà đang dùng năng lượng này… giả danh người Việt Nam… đi chiếm các nơi khác…”
Không khí lập tức đổi khác. Nặng hơn; sâu hơn !
Thầy không quay lại: “Ngọc… nhìn lên… đúng không?”
“Dạ… đúng…”
“Gấp không gian lại… tóm xuống đây… bắt vào con.”
“Dạ… vào rồi…”
Một cuộc đối đầu khác… bắt đầu.
“Mày có quyền à?”
“Bà nói có…”
“Quyền gì?”
“Quyền sử dụng năng lượng…”
Thầy chậm lại:
“Trái đất này… để cho mày làm vậy à?”
“Bà nói… bà đến trước…”
“Ai cho phép?”
Gió nổi lên. Mạnh!
“Bà cười… nói không cần ai cho phép…”
Lần này, giọng Thầy rất thấp:
“Mày nhìn tao… mở mắt ra… nhìn xem tao là ai.”
Một nhịp.
Ngọc nói nhỏ:
“Dạ… bà sập xuống rồi… không dám nữa…”
Cuộc thanh lọc tiếp tục.
Không ồn ào, nhưng sâu; rất sâu.
Cho đến khi…
“Xong chưa?”
“Dạ… hết rồi…”
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Lần này… không gia đã trong hơn, nhưng Chí vẫn nhìn xa.
“Thầy… con thấy… có một bà mang mầm bệnh…
Ở đây… cả thành phố…
Bà ấy đang chạy…”
Thầy đứng im vài giây.
Rồi nói, rất nhẹ: “Cho nó chạy…trước cả tỉ năm ánh sáng… cũng không thoát được.”
— Hết Tập 2 —
—————————————-
CHAPTER 2: HÒN CHÉN – WHERE THE LIGHT WAS TAKEN
Chí stood behind the Master, his eyes fixed on the space ahead.
He observed very carefully.
He said nothing. But inside, he understood clearly:
Hòn Chén was not just a place of worship.
This was a Cat Phương nexus—a rare point where energy converges.
The Master looked around.
His voice was low and steady:
“They’ve been gradually taking the energy here… like drawing water from an underground source… leaving no trace… do you understand?”
The younger disciples nodded slightly.
No one said anything.
Through the phone, the Master spoke to Ngọc, his tone short and decisive:
“Ngọc, have you caught it? Pull it into you.”
On the other end, Ngọc replied calmly:
“Yes… it’s already inside.”
The atmosphere suddenly dropped.
Chí felt it clearly—something had just passed through.
Heavy.
Cold.
The Master asked, as if he already knew:
“You’re of X origin?”
Ngọc: “Yes… it confirms that.”
“You’re from very far away, right?”
“Yes, Master.”
“Then tell me—what was this Earth designed for? Do you know?”
Ngọc hesitated:
“She… claims she is the one who designed it…”
A few disciples behind smirked slightly.
But Chí did not.
The Master remained calm:
“Is that so… you claim to be the designer?”
“Yes… that’s what she says.”
The Master slowed his voice:
“I’m reducing the light. Look straight at me.”
A brief silence.
Ngọc spoke quickly:
“They recognize you… they’ve all dropped to their knees…”
A light breeze passed through the temple courtyard.
Soft… but cold.
The Master said:
“Say that again. I didn’t hear clearly.”
Ngọc:
“She… is shaking her head…”
The Master lowered his voice:
“Then I’ll make you remember.”
Ngọc hurried:
“They don’t dare repeat it, Master…”
The space seemed to tighten.
The five-colored flags trembled slightly.
The Master’s tone turned sharp:
“If you can—recreate it.”
Ngọc:
“…She can’t… she doesn’t dare…”
A long pause.
The Master continued:
“You claimed to be the creator. Say it again.”
Ngọc shook his head repeatedly:
“She says… she’s not… she knows she was wrong… she’s kneeling and apologizing…”
Chí lifted his head.
For a moment, he felt as if something above the temple roof had just dissolved.
But the Master did not stop.
“Is an apology enough?
You deceived the entire Earth… the whole spiritual realm…
Lift your head. Say it clearly—tell them you deceived them before.”
Ngọc:
“Yes… she’s said it…”
The space trembled.
Lightly… but deeply.
The Master continued:
“You’ve stolen energy from many places. Where is it? Return everything.
The immortal lotus. The jewel behind your neck. Bring them out.”
Ngọc:
“Yes… she’s doing it now…”
Silence.
But not stillness.
It felt like thousands of things were moving within an unseen space.
“Call all representatives from the places that were taken from. Let them come and take back what is theirs.”
“Yes… many have come…”
Chí swallowed.
“Do you understand your wrongdoing?”
“Yes…”
“Who takes responsibility?”
“…She doesn’t dare answer…”
The wind stopped.
The space became still.
“Look at your source matrix.”
“Yes… I see it.”
“Break it.”
“…Yes…”
A faint wave spread out.
As if something had just been stripped away from this place.
“Confiscate everything.”
“Yes.”
Chí exhaled.
But at that moment—
He looked into the distance and spoke quickly:
“Master… I see another one…
This one is the main one…
The one before was only a small part…
She’s using this energy… impersonating Vietnamese… taking over other places…”
The atmosphere changed immediately.
Heavier.
Deeper.
The Master did not turn:
“Ngọc… look up. Is that correct?”
“Yes… it is…”
“Collapse the space. Bring her down. Pull her into you.”
“Yes… she’s in…”
Another confrontation began.
“You think you have the right?”
“She says she does…”
“What right?”
“The right to use this energy…”
The Master slowed his voice:
“This Earth… was made for that?”
“She says… she came first…”
“Who gave you permission?”
The wind rose.
Strong.
“She’s laughing… says she doesn’t need permission…”
This time, the Master’s voice was very low:
“Look at me. Open your eyes. See who I am.”
A pause.
Ngọc spoke softly:
“She’s collapsed… she doesn’t dare anymore…”
The clearing continued.
Not loud.
But deep.
Very deep.
Until—
“Is it finished?”
“Yes… it’s all gone…”
A gentle breeze passed through.
This time—
Clear.
But Chí was still looking far away.
“Master… I see… a seed of disease…
Here… across the whole city…
It’s moving…”
The Master stood still for a few seconds.
Then said softly:
“Let it run.
Even across billions of light-years… it won’t escape.”
——End of Episode 2——





Comments