top of page

NHỮNG THẾ GIỚI CHƯA BIẾT- UNKNOWN WORLDS

( Scroll down for English)


Tập 2: Kẻ chủ mưu lộ mặt


Căn phòng nhỏ vẫn yên tĩnh.

Ánh đèn vàng hắt xuống, vừa đủ để nhìn thấy gương mặt từng người đang ngồi xung quanh. Không ai nói gì. Mọi ánh mắt đều hướng về phía Thầy.

Ngọc ngồi khép mình một góc, hai tay đặt lên đầu gối, mắt nhắm lại. Gương mặt anh căng thẳng, như đang nhìn thấy một điều gì đó rất xa, rất sâu.

Một lúc sau, anh cất tiếng.

Giọng nhỏ, nhưng rõ.

“Người ta bảo biết Thầy là ai rồi… giờ không dám nữa đâu ạ.”

Thầy ngồi yên, nhìn thẳng phía trước. Giọng Thầy trầm, nhưng dứt khoát.

“Không dám cái gì. Mày người gốc X à?”

Ngọc khẽ gật.

“Họ gật đầu ạ.”

Thầy nói tiếp, chậm rãi nhưng nặng từng chữ:

“Chúng mày có từ bỏ cái dã tâm ấy đâu mà bảo mày biết rồi mày dừng, hả? Tao biết chắc chắn là chúng mày dù có biết tao là ai mày cũng không tha mà, đúng không?”

Ngọc lắng nghe, rồi nói lại:

“Người ta bảo đã biết chắc chắn rồi… người ta sẽ không bao giờ dám nữa đâu ạ.”

Thầy khẽ lắc đầu.

“Dám hay không dám, ta không nói chuyện đó. Vì chúng mày hành động cả nghìn năm nay rồi chứ có phải mới bây giờ đâu, đúng không? Đây chỉ là một trong số những lần chúng mày tham gia thôi… chứ có bao giờ từ bỏ cái dã tâm ấy đâu.”

Không khí trong phòng càng lúc càng nặng.

Ngọc nói tiếp:

“Người ta bảo với Thầy là tất cả những gì người ta có… đều ở đây hết rồi ạ. Thầy yên tâm là không còn ai chống Thầy nữa.”

Thầy hơi nghiêng đầu.

“Chống hay không tao không quan tâm. Chúng mày biết tao còn sống… thì chúng mày không còn hy vọng gì cả đâu. Đó là điều chắc chắn.”

Ngọc im lặng vài giây.

Rồi anh nói, giọng thấp xuống:

“Con thưa Thầy… cái người này đang cố tình làm cho Thầy nghĩ là các lực lượng tâm linh không còn nữa… để che giấu một kế hoạch đằng sau rất kinh khủng… chuẩn bị ập vào.”

Thầy cười nhẹ.

“Không bao giờ nó lừa được tao cả. Chúng nó nói giọng X thì tao lạ gì.”

Một làn gió nhẹ lướt qua cửa sổ.

Ngọc nói tiếp:

“Bà ta đang khóc… bảo là tất cả mọi người đã biết Thầy… nên chắc chắn sẽ không dám làm gì nữa đâu ạ.”

Thầy bật cười, nhưng không vui.

“Làm chứ sao không làm. Nó đang muốn hại Thầy. Bọn X nó thế mà. Bảo nó còn muốn nói gì thì bắt vào mày.”

Ngọc khẽ gật.

“Dạ… nó vào con đây rồi ạ.”

Thầy hỏi ngay:

“Thế mày nghĩ tao tin mày à?”

Ngọc lắng nghe.

“Bà ấy bảo là chắc chắn Thầy sẽ tin… vì Thầy có khả năng biết được tất cả… Ở nước X không còn ai nữa… lực lượng cuối cùng đang ở đây hết.”

Thầy khẽ cười.

“Mày nghĩ tao tin mày thật à? Tao bị lừa hàng nghìn lần rồi. Chúng mày cho tao leo cây không biết bao nhiêu lần rồi, hả?”

Ngọc tiếp tục.

“Bà ấy bảo… không còn ai dám lừa Thầy nữa đâu… biết Thầy là ai rồi thì không ai dám nữa.”

Thầy im lặng một chút.

Rồi giọng Thầy lạnh lại.

“Tao bắt cái đứa đứng đằng sau lực lượng chuẩn bị sẵn để giết tao ấy… Mày có muốn nói gì nữa không?”

Ngọc khẽ lắc đầu.

“Không dám nói gì cả… chỉ cúi mặt xuống thôi ạ.”

Thầy hỏi thẳng.

“Có đúng mày lừa tao không, hả?”

Ngọc đáp:

“Không ạ.”

Thầy nói ngay:

“Mày kéo hết lực lượng về đây. Tao cho phép đánh tao lần nữa. Mang hết về đây. Mang hết về. Còn không?”

Không gian như chùng xuống.

Ngọc nhắm chặt mắt hơn.

“Miệng người ta nói không dám… nhưng con thấy…họ đang từ từ đưa thêm rất nhiều thiết bị…rất kinh khủng…vào đúng vị trí…lý tưởng để chuẩn bị bấm nút đấy ạ.”

Một vài người trong phòng khẽ nhìn nhau.

Nhưng Thầy vẫn rất bình tĩnh.

“Lý tưởng à?”

Rồi Thầy nói, giọng dứt khoát:

“Đóng băng hết. Vớt hết các thứ ấy ném vào quả cầu. Có bao nhiêu ném bấy nhiêu. Tạo một cái phễu sang đấy để ném cho nhanh.”

Ngọc bất ngờ.

Anh vội nói:

“Dạ thưa Thầy… cái này Thầy kiểm chứng xem có đúng không ạ. Tất cả những thứ đấy… họ đang lừa Thầy… vì bên trong không phải là thứ gì kinh khủng đâu ạ…”

Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng đầy lo lắng:

“…mà toàn là các bậc anh linh nhà mình… có cả trẻ con… bị nhốt trong thiết bị đó ạ. Nếu Thầy vứt sang bên kia… là tiêu diệt luôn ạ.”

Căn phòng im phăng phắc.

Nhưng Thầy chỉ nói một câu.

“Không phải đâu.”

Giọng Thầy chắc chắn.

“Các bậc anh linh đang ở đất nước chúng ta thôi. Chúng nó lừa đấy.”

Ngọc mở mắt ra, rồi lại nhắm lại ngay.

Thầy nói tiếp:

“Tao xé một cái thiết bị ra cho mày nhìn, xem bên trong có phải các bậc anh linh của mình không.”

Ngọc nhìn.

Một vài giây trôi qua.

“Không ạ…”

Thầy nói chậm rãi:

“Hỏi nó xem… mày lừa tao như thế đã chán chưa?”

Ngọc khẽ nuốt nước bọt.

“Bà ấy đang nghiến răng… thừa nhận thất bại rồi ạ.”

Thầy nhìn thẳng phía trước.

“Мày nhìn rõ mặt tao xem tao là ai mà còn dám lừa tao lần nữa, hả? Tao biết bộ mặt người X chúng mày… không bao giờ từ bỏ đâu… bất kể tao là ai.”

Ngọc im lặng một lúc.

Rồi nói nhỏ:

“Sau khi thất bại… con thấy trong đầu bà ấy… chỉ còn một ý nghĩ… là không còn cơ hội nữa.”

Thầy khẽ thở ra.

“Chắc chắn thế rồi. Đánh mãi rồi cũng phải đến lúc kết thúc chứ. Cứ để chúng mày làm mãi thì tao già chết đi rồi còn gì.”

Thầy ngồi thẳng lại.

“Tao bảo này… mày còn lực lượng nào nữa thì gọi nốt đi để mà cứu mày… chứ không thì mày chết.”

Ngọc nói chậm:

“Bà ấy nghĩ… đằng nào cũng chết… nên quyết không để lộ thêm.”

Thầy nói ngay:

“Tao bắt thêm một đứa nữa về trước mặt mày.”

Ngọc giật nhẹ.

“Dạ… đã đưa tới rồi ạ.”

Thầy hỏi:

“Mày có nhận ra nó không?”

“Có ạ.”

“Мày có lộ thêm gì nữa không?”

Ngọc lắc đầu.

“Không dám nói gì.”

Thầy nói tiếp:

“Bây giờ tao giết cả hai đứa chỉ huy đó… mày nghĩ sao?”

Ngọc khẽ nói:

“Sợ lắm ạ…”

Thầy nói, giọng bình thản mà lạnh:

“Sợ cái gì. Chúng mày lừa tao mãi rồi mà.”

Thầy tiếp tục:

“Tất cả thiết bị chúng mày chuẩn bị sẵn… tao gom ném hết vào quả cầu. Mày gieo gió thì gặt bão thôi. Tất cả chuyện đó là của chúng mày, tao không liên quan gì cả.”

Một khoảng lặng rất dài.

Thầy hỏi thêm một lần nữa:

“Mày còn gì để nói nữa không? Gọi nốt đi.”

Ngọc nhíu mày.

Anh đang nhìn rất sâu.

Rồi anh nói, giọng thấp xuống, đầy lo lắng:

“Con thấy… họ vẫn còn giấu một cái gì đó… gọi là nước cờ cuối cùng… nhưng con không biết đó là gì.”

Căn phòng im lặng.

Không ai nói thêm.

Nhưng ai cũng hiểu…

cuộc đối đầu vẫn chưa kết thúc.

( Hết tập 2)

—————————————

UNKNOWN WORLDS

Episode 2: The Mastermind Reveals Itself

The small room remains still.

A soft yellow light casts just enough illumination to make out the faces of those sitting around the Master. No one speaks. Every gaze is fixed on him.

Ngọc sits quietly in a corner, hands resting on his knees, eyes closed. His face is tense, as if he is seeing something far away—something deep beyond ordinary perception.

After a while, he speaks.

His voice is soft, but clear.

“They say they now know who you are… and they no longer dare to act.”

The Master remains still, looking straight ahead. His voice is low, but firm.

“‘Don’t dare’ to do what? Are you from country X?”

Ngọc nods slightly.

“They nodded.”

The Master continues, slowly, each word weighted:

“You haven’t abandoned that ambition, have you? You say you know who I am, so you’ll stop—really? I know for certain that even if you know who I am, you still wouldn’t let it go. Isn’t that right?”

Ngọc listens, then relays:

“They say they are certain now… and they will never dare again.”

The Master shakes his head faintly.

“Whether you dare or not is irrelevant. You’ve been acting for thousands of years—not just now. This is only one of many times you’ve taken part. You’ve never truly given it up.”

The air in the room grows heavier.

Ngọc continues:

“They say everything they have… is already here. You can rest assured—no one is opposing you anymore.”

The Master tilts his head slightly.

“I don’t care whether you oppose me or not. As long as you know I’m still alive, you have no hope left. That’s certain.”

Ngọc falls silent for a few seconds.

Then his voice lowers:

“Master… this person is deliberately trying to make you believe there are no spiritual forces left… to conceal a much more terrifying plan that’s about to unfold.”

The Master lets out a quiet laugh.

“They could never deceive me. I know that voice well.”

A faint breeze passes through the window.

Ngọc continues:

“She’s crying… saying that now everyone knows who you are… so no one would dare act anymore.”

The Master laughs again—this time without warmth.

“Of course they would. They’re trying to harm me. That’s how they are. Ask her if she has anything else to say.”

Ngọc nods slightly.

“She’s speaking through me now.”

The Master responds immediately:

“And you think I’d believe you?”

Ngọc listens.

“She says you will… because you can see everything. There’s no one left in country X… the last of their forces are all here.”

The Master smiles faintly.

“You really think I’d believe that? I’ve been deceived thousands of times. How many times have you led me on already?”

Ngọc continues:

“She says… no one would dare deceive you anymore… now that they know who you are.”

The Master pauses.

Then his voice turns cold.

“I’ll bring the one behind the forces preparing to kill me right here. Do you have anything else to say?”

Ngọc shakes his head slightly.

“She doesn’t dare say anything… she just lowers her head.”

The Master asks directly:

“Did you deceive me?”

“No.”

The Master responds immediately:

“Bring all your forces here. I’ll allow you to attack me one more time. Bring everything. All of it. Is that all?”

The room seems to tighten.

Ngọc closes his eyes more firmly.

“They say they don’t dare… but I can see… they’re quietly positioning many more devices… very dangerous ones… preparing to activate them.”

A few people glance at each other.

But the Master remains completely calm.

“An ideal plan?”

Then, firmly:

“Freeze everything. Gather it all and throw it into the sphere. However much there is—throw all of it in. Create a funnel to speed it up.”

Ngọc startles.

“Master… please check this. They’re deceiving you… those things aren’t dangerous…”

He hesitates, then continues, his voice filled with concern:

“…they’re filled with our own spirits… even children… trapped inside those devices. If you throw them away… they’ll be destroyed.”

The room falls completely silent.

But the Master answers with certainty:

“That’s not true.”

His voice is unwavering.

“Our spirits are here, within our land. They’re lying.”

Ngọc opens his eyes briefly, then closes them again.

The Master continues:

“I’ll tear one open. Look for yourself—see what’s inside.”

Ngọc watches.

A few seconds pass.

“…No.”

The Master speaks slowly:

“Ask her—has she had enough of deceiving me?”

Ngọc swallows.

“She’s grinding her teeth… she admits defeat.”

The Master stares ahead.

“Look carefully at my face. Do you still dare deceive me again? I know your kind—you never give up, no matter who I am.”

Ngọc remains silent for a moment.

Then softly:

“After failing… there’s only one thought left in her mind… that there’s no chance anymore.”

The Master exhales.

“Of course. After so long, it has to end at some point. If I let you go on forever, I’d die of old age first.”

He straightens his posture.

“Listen—if you still have forces left, call them now. It’s your only chance. Otherwise… you’re finished.”

Ngọc speaks slowly:

“She thinks… she’s going to die anyway… so she won’t reveal anything more.”

The Master responds immediately:

“I’ll bring another one here.”

Ngọc flinches slightly.

“They’ve brought them in.”

“Do you recognize them?”

“Yes.”

“Will you reveal anything else?”

Ngọc shakes his head.

“No… she won’t speak.”

The Master continues:

“If I eliminate both of your commanders right now—what do you think?”

Ngọc’s voice trembles slightly:

“It’s terrifying…”

The Master replies calmly, but coldly:

“What is there to fear? You’ve deceived me countless times.”

He continues:

“All the devices you’ve prepared—I’ll gather them and throw them into the sphere. You reap what you sow. That’s your doing, not mine.”

A long silence follows.

The Master asks once more:

“Anything else? Call them all.”

Ngọc frowns, focusing deeply.

Then he speaks, his voice low and uneasy:

“I can see… they’re still hiding something… a final move… but I don’t know what it is.”

The room falls silent again.

No one speaks.

But everyone understands—

the confrontation is not over.

---

End of Episode 2


Comments


z5331317576545_8b6db3d32150fb10843da4071341c4b8.jpg

Trị bệnh tận gốc

Hiểu về các căn bệnh và nguyên nhân gốc rễ hình thành bệnh

bottom of page