top of page

KHI ÁNH SÁNG TRÀN NGẬP THÌ BÓNG TỐI SẼ BỊ ĐẨY LÙI

Tác giả: Hồng Sanh


Chúng tôi trưởng thành từng ngày nhờ những lời dạy giản dị, nhưng sâu sắc của Thầy. Những lời Thầy dạy rất nhiều tầng ý nghĩa. Tuỳ theo giới hạn hiểu biết của từng người sẽ chạm đến tầng nghĩa nào. Trong giới hạn hiểu biết của tôi, tôi viết những dòng này để chia sẻ cách hiểu của mình thông qua trải nghiệm của chính bản thân trong hành trình học tập và rèn luyện.

Cơn đau dai dẳng


Tôi đã bị đau đầu từ năm lớp 8. Vào một ngày nhất định trong tháng, cơn đau đầu kinh khủng hành hạ tôi và cách duy nhất để tôi vượt qua là, uống thuốc giảm đau. Tôi đã chịu đựng cơn đau khủng khiếp đó hơn 24 năm, cho đến ngày anh Thành- một đệ tử, đưa tôi về Thầy để chữa căn bệnh đau đầu kinh niên của tôi vào ngày 30.4.2023. Vào lúc 1 giờ sáng, Thầy và các anh đệ tử đã xử lí hơn 1 tiếng đồng hồ để đưa tác nhân trong đầu tôi ra.


Nguyên nhân là tôi bị kẻ xấu xâm nhập quá sâu, Bách Hội thủng, nên kẻ xấu dễ ra vào và gây đau đớn. Sau đó tôi thường sắp xếp cuối tuần về Thầy để học tập, rèn luyện và chữa bệnh cho bản thân.

Những ngày ở cạnh Thầy, do thiếu kiên định; không biết cách xử lí, nên tôi vẫn thường bị kẻ xấu thâm nhập và gây đau đớn trong đầu. Thầy và các anh vẫn phải xử lí giúp.


Có ánh sáng thì không có bóng tối


Một lần vào tháng 7.2023, căn bịnh lại tái phát. Thầy rất giận, mắng tôi giữa phòng thiền đông người: “Cô xấu xa nên cái xấu mới vào được. “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Có ánh sáng thì không có bóng tối. Nếu cô toàn ánh sáng, thì sao kẻ xấu xâm nhập được. Cần phải rèn luyện để thân tâm trong sáng. Càng sáng thì bóng tối càng bị đẩy lùi xa.”


Lúc đó, tôi không hiểu đầy đủ ý nghĩa câu nói đó! Điều tôi lo sợ nhất là Thầy đuổi tôi về vì không chuyên tâm rèn luyện. Nhưng rất may mắn khi Thầy khẳng định: “Cô giờ không có đường lui, chỉ có rèn luyện và tiến về phía trước. Bây giờ phải tập trung rèn luyện. Những phiền muộn và nỗi lo về cả gia đình, cả công việc cô phải gạt bỏ hết. Cô hiểu chưa?”.


Khi đó tôi không buồn vì Thầy mắng, mà chỉ tự trách, vì đã phụ lòng tin của Thầy, khi Thầy buồn phiền nhỏ giọng: “Thầy không hiểu nổi vì sao đã đặt rất nhiều năng lượng vào cô mà cô vẫn không tiến bộ.” Thầy còn lo lắng bảo: “Nếu con vẫn không hết đau đầu thì con phải đi chụp não để xem có khối u không, chứ Thầy đã xử lí hết rồi không hiểu sao vẫn bị như vậy”. Khi nghe Thầy nói vậy tôi hiểu Thầy mắng tôi chỉ vì Thầy lo lắng cho tình trạng bệnh của tôi.


Sau đó, khi Tùng hỗ trợ nhìn thì nguyên nhân cơn đau đầu của tôi tái phát là do người đồng bào Tây Nguyên vào nhờ rất đông. Thầy dịu giọng bảo tôi ra làm lễ để gửi quà cho họ đi tu học. Tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt lo lắng của Thầy, sự quan tâm của Thầy khi Thầy ra tận cửa bảo: “Con có lời với họ và Thầy sẽ đưa họ đi tu. Con nói với họ để con yên ổn học tập rèn luyện để sau này về giúp mọi người”.


Tình yêu thương giúp chữa lành


Những ngày sau đó, tôi luôn tự trách mình kém cỏi, không rèn luyện tốt để Thầy phải bận lòng. Rất may mắn Chị Thu, chị Oanh an ủi tôi rất nhiều. Và chị Thu chia sẻ rằng chị cũng bị Thầy la như em, nhưng Thầy còn la là Thầy còn thương. Em hãy mạnh mẽ lên.


Anh Chí thì chia sẻ với tôi hành trình rèn luyện của anh để tôi thấy rằng việc của tôi là rất nhỏ. Anh Kiên thì ngồi lắng nghe tôi tâm sự, chia sẻ cho tôi cách nhìn nhận và thay đổi. Anh Cường cũng động viên tôi rất nhiều. Chị Tuyết cũng không ngừng động viên an ủi tôi. Chiến chồng tôi – cũng là đệ tử của Thầy – luôn an ủi truyền động lực mạnh mẽ cho tôi. Chính sự thấu hiểu, yêu thương củaThầy, của anh chị và Chiến đã vực lại tinh thần và trao cho tôi thêm sức mạnh.


Hành động để thay đổi


Không hiểu sao, ba bốn ngày liên tiếp, mỗi khi ngồi Gốc Thông, tôi khóc rất nhiều. Nước mắt tôi cứ thầm lặng tuôn ào ạt như dòng suối. Tôi cảm nhận linh hồn tôi khóc và đau đớn không nguôi. Nhưng tôi không bỏ cuộc mà mạnh mẽ đối diện với cảm xúc đó, dần dần nhận diện lại bản thân và quyết tâm hành động để thay đổi.


Những ngày sau đó, tôi luôn tranh thủ mọi thời gian để ngồi gốc thông. Sáng tôi dậy thật sớm để ra gốc thông ngồi thiền. Trưa tôi mang sách ra gốc thông để đọc. Có lúc tôi thay vì nghỉ trưa ở phòng thì tôi thiền tại Gốc Thông.


Khuya 1, 2 giờ sáng tôi vẫn ra gốc thông ngồi thiền. Tôi gạt bỏ hết những suy tư bộn bề trong công việc, gạt bỏ mọi lo toan về gia đình và tập trung rèn luyện. Tôi gạt bỏ mọi suy nghĩ xấu trong lòng, học hỏi các anh chị cách rèn luyện, cách ngồi thiền đúng.


Thầy thường bảo Thầy đặt rất nhiều năng lượng ở Gốc Thông và tôi hiểu rằng tôi cần rèn luyện để thân tâm trong sáng thì mới tiếpnhận được năng lượng đó. Chỉ có khi năng lượng đủ dày, tôi mới có lớp tường rào bao bọc để bảo vệ cơ thể khỏi sự xâm nhập của kẻ xấu.


Không chỉ vậy, tôi rèn luyện tâm trí mạnh mẽ để không khuất phục trước kẻ xấu. Tôi kiên quyết đấu tranh đẩy kẻ xấu ra khỏi đầu mình bằng ý chí mạnh mẽ nhất. Tôi hiểu được lời dạy của Thầy là “phải tự bước đi trên đôi chân của mình”. Nếu tôi không rèn ý chí mạnh mẽ, không đủ sức mạnh để chống lại kẻ xấu thì cả Thầy và những anh em đều không thể giúp tôi mãi được. Về sau tôi thực hành ở cấp độ khác là tôi chỉ cần đặt Bông Sen chứa đựng tình yêu của Thầy và thư giãn thì cũng có thể vượt qua những cơn đau khi bị tấn công.



Và theo thời gian, tôi dần bình phục và làm chủ được tâm trí. Hầu như không kẻ xấu nào có thể tự ý xâm nhập linh hồn tôi nếu tôi không cho phép.


Tôi đã vượt qua bệnh tật, mạnh mẽ trưởng thành chính nhờ lời dạy, tình yêu thương của Thầy và tình yêu thương của anh chị em.


Về sau, nhiều lần sau đó, tôi đã nghe Thầy dạy rất nhiều về nguyên lí “Có ánh sáng thì không có bóng tối. Bóng tối không thể tồn tại trong ánh sáng. Nếu thân tâm trong sáng thì cái xấu không thể xâm nhập được”.


Thầy thường lấy ví dụ ánh sáng của ngọn đèn dầu, nếu vặn to lên thì ánh sáng toả mạnh và lan xa, đồng nghĩa bóng tối sẽ biến mất. Tôi hình dung tâm mình như căn phòng tràn ngập ánh sáng thì bóng tối sẽ bị đẩy lùi và không thể hiện diện.


Thầy cũng thường dạy chúng tôi, thế giới này là nhị nguyên, có cái tốt lẫn cái xấu. Sự đấu tranh giữa cái tốt và cái xấu chính là động lực của sự phát triển. Ai cũng có cái xấu, quan trọng là biết nhận diện và thay đổi tốt hơn. Chỉ cần suy nghĩ trong sáng, luôn hướng về những điều tốt đẹp và luôn hành động vì lợi ích của con người và muôn loài thì kẻ xấu sẽ không thể nào xâm nhập.


Về sự rèn luyện này, khi lên viện, Thầy thường tặng cho mọi người những Bông Sen và Thầy thường đùa rằng: Rèn luyện để trái tim trong sáng thì mới có thể chứa đựng được. Nếu trái tim đen tối thì không thể giữ được, Sen sẽ trôi tuột hết. Thầy ví như một bông sen cắm vào bình nước trong sẽ toả hương thơm ngát. Còn nếu cắm vào cống rãnh thì sẽ héo rũ. Vì vậy, nếu trong quá trình rèn luyện, mặc dù nhận được rất nhiều Sen và năng lượng từ Thầy nhưng tâm không sáng thì cũng không thể giữ được những gì Thầy trao cho chúng tôi.


Tôi nghe Thầy nói nhiều lần nhưng thực sự chưa hình dung được nhiều. Gần đây, vào tháng 2.2026, trong một lần Thầy đưa năng lượng vào để đẩy hàn khí trong người tôi, sau khi kết thúc, Thầy nói với tôi giọng rất nhẹ: Những năng lượng con nhận được ở đây con đã giữ rất tốt, không bị mất đi. Tôi cảm nhận đó là sự động viên Thầy dành cho tôi để tôi tiếp tục rèn luyện. Và từ hôm đó, tôi ý thức rõ ràng hơn trong việc rèn luyện thân tâm trong sáng để tiếp nhận và cả để giữ gìn, bảo tồn năng lượng quý giá mà Thầy đã trao cho tôi.


Thầy còn dặn dò chúng tôi mở rộng lòng yêu thương, vì chỉ có trái tim bao la mới chứa đựng được năng lượng yêu thương mà Thầy đặt sẵn ở Gốc Thông. Thầy nói Thầy không tiếc gì cả, năng lượng Thầy đặt cả cho ngàn đời sau. Vấn đề là chúng tôi rèn luyện đến đâu, trái tim mở rộng đến đâu, nhận đến đâu, giữ được đến đâu và hành động đến đâu. Việc nhận và giữ được nhiều năng lượng sẽ giúp chúng tôi có đủ sức mạnh để chữa bệnh giúp người, giúp đời và cống hiến cho cuộc đời.


Thầy còn dạy chúng tôi tích cực chữa bệnh cho mọi người và không được nhận bất kì gì từ bệnh nhân. Trong quá trình chữa bệnh, chính tình yêu thương vô điều kiện dành cho bệnh nhân sẽ giúp trái tim chúng tôi mở rộng. Khi trái tim mở rộng thì sức chứa năng lượng lớn hơn. Từ đó sức mạnh sẽ tăng lên rất nhiều. Và sức mạnh tăng lên thì càng giúp được nhiều người.


Rèn luyện từng giây, từng phút, từng giờ


Nhưng quá trình rèn luyện này không phải ngày một ngày hai mà phải là cả hành trình dài, chỉ cần sơ ý, chểnh mảng hay tự đắc ý là sẽ bị xâm nhập ngay tức khắc. Chỉ cần một ý nghĩ xấu trỗi dậy là cần nhận diện và dập tắt ngay lập tức, nếu không tâm hồn sẽ đầy bóng tối và cái xấu sẽ xâm nhập trở lại.


Cần cảnh giác ngay với chính bản thân mình và rèn luyện liên tục trong từng khoảnh khắc. Sau vài lần trải nghiệm bị kẻ xấu xâm nhập khi trong lòng khởi lên ý nghĩ xấu, tôi mới hiểu rõ lời Thầy là “rèn luyện trong từng giây, từng phút, từng giờ” và “luôn luôn rèn luyện” là điều cực kì quan trọng.




Đôi lời chia sẻ


Tôi kể lại câu chuyện này để chia sẻ lại những trải nghiệm trong hành trình tu tập của mình. Luôn có những khó khăn thử thách thậm chí là những bước ngoặt quyết định cực kì quan trọng. Nếu tự ái, không kiên định với lí tưởng, con đường đã chọn thì sẽ dễ dàng bỏ cuộc.


Nếu khởi lên lòng tham, sự ích kỉ, chỉ vì lợi ích cá nhân, không hành động vì cái chung cho sự phát triển và hạnh phúc của nhân loại thì sẽ bị loại bỏ. Nếu sợ gian nan, khó khăn và hiểm nguy thì cũng phải dừng lại trên con đường “không trải hoa hồng” này.


Chính sự kiên định với lí tưởng cao đẹp của Thầy và sự quyết tâm đi trên con đường chính nghĩa đã giúp tôi vượt qua tất cả mọi khó khăn, trở ngại. Giờ đây tôi không chỉ được chữa hết bệnh đau đầu của mình mà còn có thể (dù ở mức độ rất nhỏ) chữa bệnh giúp người và hành động mang lại lợi ích cho mọi người. Và quan trọng nhất tôi đã tìm được lí tưởng sống cho cuộc đời là “sống yêu thương và hành động để mang lại hạnh phúc cho con người và sự phát triển bền vững của muôn loài”.


Và tôi vẫn không ngừng học tập, rèn luyện “từng giây, từng phút, từng giờ” vì tôi biết rõ bản thân “vẫn đầy cái xấu” (như Thầy vẫn đùa với chúng tôi) và bởi vũ trụ này bao la và sự hiểu biết là không giới hạn. Vũ trụ này phát triển, tiến bộ không ngừng, nếu ngừng học tập thì sẽ lạc hậu và không giúp gì cho sự phát triển chung. Và chắc chắn là hành trình học tập của tôi sẽ tiếp tục đến muôn ngàn kiếp sau…

Tôi hi vọng, trong giới hạn hiểu biết của tôi, những dòng chia sẻ này hữu ích cho những ai bước đi trên con đường tu tập để hoàn thiện bản thân.



      


H.S

(Côn Sơn, 30.4.2026)



Comments


z5331317576545_8b6db3d32150fb10843da4071341c4b8.jpg

Trị bệnh tận gốc

Hiểu về các căn bệnh và nguyên nhân gốc rễ hình thành bệnh

bottom of page