top of page

NGƯỜI ĐI BỘ VÀ CHUYỂN ĐỘNG VÔ HÌNH                  



Ký sự huyền thực về một thời đại đang chuyển mình


Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết

 

Buổi chiều muộn hôm ấy, trời nhẹ và trong. Không gian yên ắng tưởng như một chiếc lá rơi cũng nghe thành tiếng. Lúc tôi bước vào, Thầy đang ngồi trên chiếc ghế mây màu xanh lá. Tôi đón chén trà ấm nóng, thoảng hương trà Thái Nguyên từ Thầy và nhấp từng ngụm nhỏ.

Bên bàn trà giản dị, tôi được nghe những điều kỳ lạ.

Thầy nhìn lên khoảng thinh không trước mặt rất lâu rồi nói nhỏ:

“Con người bây giờ chỉ nhìn thấy phần nổi của mọi thứ…”

Tôi im lặng lắng nghe.

“Còn phần chìm… mới là thứ quyết định vận mệnh.”

Không khí yên đến mức nghe rõ cả tiếng côn trùng ngoài vườn.

Thầy kể rằng trong nhiều thời kỳ của lịch sử, khi Trái Đất bước vào giai đoạn mất cân bằng, sẽ có những chuyển động âm thầm mà số đông không nhìn thấy. Không phải vì chúng bí mật… mà vì nhận thức con người chưa đủ để chạm tới.


Theo lời Thầy, đỉnh núi thiêng Kailash không chỉ là một ngọn núi. Đó giống như một “kho lưu giữ”.


Một nơi mà những tầng ý thức rất cao của lịch sử loài người từng hiện diện.


Những con người ưu tú nhất; những linh hồn đã đi rất xa trên hành trình hiểu biết và đạo đức.


Họ không biến mất. Chỉ là tồn tại theo một cách khác.


Thầy nói: “Khi Trái Đất nguy cấp, họ sẽ quay lại.”


Tôi khẽ ngẩng lên nhìn Thầy. Điều ấy quá xa với những điều tôi từng biết.


Nhưng Thầy vẫn điềm tĩnh nhấp một ngụm trà: “Con người nghĩ mình đang là trung tâm của vũ trụ… nhưng thật ra mới chỉ hiểu được một phần rất nhỏ của sự sống.”


Ngoài kia, ánh chiều đã tắt, bầu trời chuyển sang tím chạng vạng.


Tiếng Thầy nói nghe như tiếng vọng từ xa xăm: "Trái Đất vốn được thiết kế như một trường học khổng lồ. Nơi những dạng sống đến để trải nghiệm, học hỏi và hoàn thiện chính mình. Rồi một ngày nào đó… họ sẽ mang phần ánh sáng ấy trở về".


Thầy nhìn tôi, cười rất nhẹ: “Giống như con người đi học vậy. Học xong rồi lại trở về xây dựng quê hương của mình.”


 Ngoài vườn, gió bắt đầu đi qua những ngọn thông.


 “Nhưng ở nơi này, điều quan trọng nhất không phải công nghệ.

Không phải sức mạnh. Không phải sự thống trị. Mà là đạo đức.”


Thầy im lặng vài giây rồi nói tiếp: “Nếu không còn đạo đức… mọi nền văn minh cuối cùng đều tự hủy.”


Giọng Thầy rất nhẹ.


Nhưng tôi có cảm giác câu nói ấy nặng hơn tất cả những gì mình từng nghe.

 

Theo lời Thầy, ở bên ngoài đã từng có những thế giới đi sai con đường của họ.


Họ phát triển rất cao; rất mạnh.


Nhưng rồi dần đánh mất tình yêu thương và sự kết nối với sự sống.


Tôi ngước mắt nhìn Thầy, khẽ hỏi: “Đi sai con đường… là như thế nào ạ?”


Thầy im lặng vài giây.


“Khi một nền văn minh chỉ còn biết phát triển sức mạnh… mà quên mất đạo đức,..nó sẽ tự tách mình khỏi nguồn sống.”


Gió ngoài vườn khẽ lay những tán cây.


“Công nghệ có thể đưa một thế giới đi rất xa.Nhưng chỉ đạo đức mới quyết định họ còn là con người… hay không.”


Tôi cảm nhận được một điều gì đó rất nặng trong ánh mắt Thầy.


“Khi nguồn sống của họ cạn dần… họ bắt đầu hướng về Trái Đất.”


Thầy nói chậm: “Một nơi còn nguyên năng lượng sống; một nơi chưa hoàn toàn đổ vỡ.”


Theo cách Thầy kể, họ không xâm lược bằng tàu bay hay vũ khí.


Những thứ ấy chỉ là phần thô sơ nhất.


Họ không cần xuất hiện bằng hình hài.


Chỉ cần đi vào suy nghĩ con người.


Khiến con người dần nghiêng về phần tối trong chính mình.


Bằng lòng tham.

Bằng dục vọng.


Bằng sự kích động cái tôi bên trong mỗi con người.


Họ khiến con người tin rằng hưởng thụ là mục đích sống. Và điều nguy hiểm nhất… Là khiến con người quên mất ánh sáng bên trong chính mình.



Ngoài vườn, gió bắt đầu thổi mạnh.


Thầy nhìn tôi rất lâu rồi khẽ nói: “Khi đạo đức suy giảm… bóng tối không cần phá cửa nữa. Nó tự được mời vào.”


Tôi thấy sống lưng mình lạnh đi.


Ở phía xa xa kia, thành phố vẫn sáng đèn.


Người ta vẫn ăn uống, cười nói, làm việc, yêu đương.


Mọi thứ vẫn bình thường.


Nhưng lần đầu tiên, tôi có cảm giác…bên dưới cái bình thường ấy, một điều gì đó rất lớn đang âm thầm chuyển động.


Tôi khẽ hỏi: “Thưa Thầy, khi đạo đức suy giảm, bóng tối tự được mời vào. Đó là một cơ chế sao?”


Thầy gật đầu rất nhẹ.


“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.


"Gió tầng nào gặp mây tầng ấy”.


Thầy nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt sâu và trầm như chứa một điều gì rất xa xăm.


“Bởi vậy mới cần những người xuất hiện… để nhắc con người nhớ mình là ai.”


Tôi im lặng chờ đợi.


Thầy nói tiếp: “Ông Minh Tuệ là một trong những người như thế. Không phải để được tung hô; cũng không phải để dẫn dắt đám đông. Mà giống như một tín hiệu. Một lời gọi rất lặng lẽ, để con người tự soi lại phần tối trong chính mình.”


Tiếng côn trùng đang rả rích chợt im bặt.


 “Một con người gần như không có gì trong tay… Nhưng lại khiến hàng triệu người dõi theo. Điều đó không xảy ra ngẫu nhiên.”


Thầy ngừng lại vài giây rồi nói:


“Việc ông đi bộ từ Việt Nam qua nhiều quốc gia… giống như một cách thông báo rằng: Có những điều từ rất lâu rồi tưởng đã ngủ yên nơi đỉnh núi thiêng Kailash… nay bắt đầu thức dậy, để cùng nhau giữ lại sự cân bằng đang dần mất đi.”


Giọng Thầy nhỏ xuống: “Và điểm hội tụ ấy… nằm ở phương Nam. Ở mảnh đất hình chữ S.”


Tôi khẽ hỏi: “Vì sao lại là Việt Nam?”


Thầy im lặng khá lâu, rồi nói: “Vì dân tộc này đã chịu quá nhiều đau thương… nhưng vẫn không đánh mất lòng nhân. Những nơi còn giữ được hạt giống ấy… sẽ được chọn để bắt đầu lại.”


Có điều gì đó trong câu nói ấy khiến tôi lặng người.


Tôi chợt lần giở đến lịch sử dân tộc mình.


Một dân tộc nhỏ bé đi qua chiến tranh và mất mát…nhưng vẫn giữ được lòng nhân và khả năng đứng dậy sau đổ vỡ.


Tôi nhớ những dòng từng học thuở còn ngồi trên ghế nhà trường: “Lấy nhân nghĩa để thắng hung tàn; lấy chí nhân để thay cường bạo.”


Ánh đèn trong phòng lay nhẹ.


Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng có một cảm giác rất lạ.


Phải chăng tất cả những đau thương mà dân tộc này từng đi qua… chưa bao giờ mất đi.


Chúng lắng lại thành ký ức; thành phẩm giá; thành một thứ ánh sáng âm thầm truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.


Tôi nghĩ đến cha ông mình - Những con người đã ngã xuống để giữ lại mảnh đất này.


Có thể chính từ những điều ấy… mà một nguồn năng lượng nào đó vẫn còn tồn tại.


Âm thầm; bền bỉ như những hạt giống lành, chưa bao giờ thật sự mất đi.


Tôi vẫn còn miên man trong dòng suy nghĩ ấy thì nghe giọng Thầy trầm xuống: “Muốn cứu thế giới vượt qua kiếp nạn… trước hết phải cứu lại phẩm giá trong mỗi con người.”


Thầy im lặng vài giây rồi nói tiếp: “Không ai cứu được chúng ta… nếu chính chúng ta không tự đứng dậy. Không ai giữ được ánh sáng nếu lòng người tiếp tục nuôi bóng tối. Và cũng không có con đường nào bền vững hơn việc tự đi bằng đôi chân của chính mình.”


Tôi im lặng rất lâu rồi khẽ nói: “Có lẽ… từ trước đến nay con người vẫn quen cầu xin và trông chờ ai đó cứu mình.”


Thầy nhìn ra khoảng tối ngoài vườn.


“Bởi vì như thế dễ hơn tự thay đổi.”


Giọng Thầy rất chậm: “Nhưng không có điều gì từ trên trời rơi xuống mà không phải trả giá. Muốn giữ được sự sống… con người chỉ có thể tự rèn luyện mình. Tự lao động, tự xây dựng cuộc đời mình trên nền của đạo đức.”


Tôi cúi đầu.


Điều ấy nghe thật đơn giản.


Nhưng không hiểu sao lúc ấy, tôi lại thấy nó nặng hơn rất nhiều điều lớn lao khác.


Sau một lúc im lặng, tôi khẽ hỏi: “Nhưng vì sao… những thế giới ấy lại hướng về Trái Đất nhiều đến vậy?”


Lần này, ánh mắt Thầy tối lại.


“Vì họ đã đi sai con đường của mình.”


Đêm ngoài hiên tưởng như sâu hơn.


“Khi nguồn sống cạn dần, mọi tồn tại đều sẽ tìm cách bám víu để tiếp tục tồn tại.”


Thầy nói rất chậm: “Mà Trái Đất… lại là một nơi quá giàu năng lượng sống.”


Tôi thấy cổ họng mình khô lại.


“Có những thứ đang vượt khỏi giới hạn cân bằng vốn có.”


Thầy ngẩng lên nhìn khoảng đêm phía xa: “Và khi sự mất cân bằng đi quá xa… mọi thứ bắt đầu rạn vỡ.”


Bàn tay Thầy đặt lên thành ghế.


“Ở một mức độ nào đó, chúng ta phải đối diện với những thứ đang âm thầm kéo thế giới lệch khỏi quỹ đạo vốn có.”


Ngoài kia, đêm đã xuống từ lúc nào.


Gió đi qua những hàng cây nghe như một tiếng thở dài rất xa.


“Có những điều nghe qua tưởng như không thật. Không phải ai cũng tin. Nhưng nhiều khi… đến lúc tất cả đều hiểu ra, thì đã quá muộn.”


Thầy im lặng vài giây rồi nói tiếp: “Có những việc phải làm… không phải để thuyết phục ai tin. Mà để giữ lại điều cần giữ.”


Tôi ngồi rất yên.


Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác lời Thầy không chỉ dành cho một con người. Mà như đang nói với cả một thời đại.


Thầy nhìn rất lâu ra khoảng tối ngoài vườn rồi khẽ nói:  “Khi cái gốc bị chặt đi… cành lá sớm muộn cũng sẽ tàn. Rồi… mọi việc sẽ qua đi và trở thành truyền thuyết. Thành mơ hồ. Con hãy lưu giữ những giờ khắc lịch sử này… cho con cháu về sau để chúng hiểu… và luôn có ý thức gìn giữ.”


Giọng Thầy nhẹ như gió thoảng.


Nhưng tôi lại nghe trong đó một sức nặng kỳ lạ.


Bầu trời đêm ấy đầy sao. Lúc tôi ra về, trời đã khuya.


Con đường trước mặt vẫn là con đường cũ.


Nhưng tôi biết… có điều gì đó trong nhận thức của mình đã không còn như trước nữa.


Và lần đầu tiên, tôi có cảm giác… con người có lẽ chưa bao giờ thật sự đơn độc. Dường như luôn có những điều vô hình lặng lẽ dõi theo chúng ta từ một tầng rất xa.


 

 

Comments


z5331317576545_8b6db3d32150fb10843da4071341c4b8.jpg

Trị bệnh tận gốc

Hiểu về các căn bệnh và nguyên nhân gốc rễ hình thành bệnh

bottom of page