NGƯỜI ĐI QUA HÒN CHÉN (TẬP CUỐI)
- Bông Sen Yêu Thương

- Apr 28
- 12 min read
Updated: Apr 28
( Scroll down for English)
Tập cuối: Huyệt Sen Bừng Sáng
Trên đỉnh Hòn Chén, gió có vẻ mạnh hơn, như đang muốn cuốn đi những lớp âm khí nặng nề bám rễ đã lâu trong không gian điện.
Nắng đã lên cao, ánh sáng chuyển sang màu vàng nhạt, phủ lên mái điện; lên những tàng cây cổ thụ, xuyên qua làn khói hương bảng lãng, dày đặt.
Dưới kia, nước Sông Hương vẫn chầm chậy trễ nãi trôi.
Một thứ gì đó dướng như đang được mở ra; .tầng không gian như dần sáng lên.
Chí - đệ tử ngồi sát bên Thầy.
Những người khác không ai nói lời nào. Thở cũng khẽ khàng và chậm hơn !
Tiếp tục một cuộc gọi khác.
Giọng Thầy bình thản, nhưng dứt khoát:
“Bắt cái con chúa, mang mầm bệnh và độc về con đi, Ngọc.”
“Dạ vâng… về đây rồi ạ…”
Không gian như khựng lại; một lực rất nặng… vừa bị kéo về.
Thầy hỏi, giọng giận dữ: “Tại sao mày làm điều đó với chúng tao, mày gốc X à?”
Đầu dây bên kia Ngọc trả lời: “Dạ… Thầy cho hội tụ hết đi ạ…”
“Xóa mã nguồn chúng”
“Dạ vâng ạ…”
“Tại sao mày làm điều đó với chúng tao, mày độc ác thế hả?”
“Dạ… nó không trả lời… nó gọi người xuống chống Thầy…”
Từ trên cao, những học trò của Thầy cảm nhận được luồng năng lượng đen ào ào đổ xuống
Thầy nói tiếp, bình thản:
“Ừ… mày gọi hết đi. Gọi thật nhiều vào. Cả bên trong đại lục ấy… gọi hết đến đây.”
“Dạ… người ta đang làm rồi đấy ạ…”
Những luồng năng lượng đen tiếp tục lao đến. Nhanh. Dày. Hỗn loạn.
“Tất cả lấy lưới vây bắt hết… đút thẳng vào hồ lô cho nhanh.”
“Dạ vâng ạ…”
“Xóa sạch mã nguồn chúng.”
“Dạ rồi ạ…”
Không gian bị ép lại; .từng lớp sụp xuống !
“Còn nữa không?”
“Dạ… con thấy bớt dần rồi đấy ạ…”
Thầy nói chậm:
“Trước khi mày dừng… tao giảm ánh sáng cho mày nhìn mặt tao đấy.”
“Dạ… họ nhìn ra Thầy rồi ạ…”
Những thứ trước đó vừa hung hăng… giờ im bặt, co rúm.
“Mày làm như thế có đúng hay sai hả?”
“Dạ… sai ạ…”, một kẻ nào đó lên tiếng.
“Thế tội ác của mày gây ra thì ai chịu đây?”
“Dạ… không dám trả lời…”
“Không trả lời à?”
“Dạ… không dám…”
“Ừm… bọc bông sen vào trái tim nó … nuốt nó vào bụng luôn đi. Gọi đội sâu xuống đây quét sạch tất cả… tất tần tật đi.”
“Thầy mặc định thu hết con cháu người ta ở trái đất này… đông lắm ạ…”
Thầy nói tiếp:
“Ừm… lấy bông sen hút ngược lại. Bảo con sâu chúa vào con đi, Ngọc.”
“Dạ nó vào đây rồi Thầy”
“Mày có mang được quân của mày xuống đây không đấy?”
“Dạ… họ nói sẵn sàng ở bên cạnh Thầy rồi ạ…”
Đội sâu xuất hiện.
Những con sâu khổng lồ trườn qua không gian như những dòng lực sống. Thân dài như dải núi, gương mặt dữ dằn với hai sừng, đôi mắt sâu hút.
Thầy nói:
“Ừm… tao cho mày một bông sen đấy. Tất cả mỗi đứa một bông sen…Quét sạch hết cái lũ mang mã nguồn xấu đấy cho tao… quét sạch.”
“Dạ… họ làm luôn ạ…”
Đội sâu lặng lẽ đi qua, và mọi năng lượng đen tự tan rã mất hút phía sau. Có con há miệng ra như một khoảng không vô đáy đủ nuốt trọn cả một thế giới. Chúng không hỗn loạn. Chúng vận hành chính xác như một cơ chế được sinh ra chỉ để quét sạch tác nhân xấu ác gây hại cho Trái Đất.
Không gian sáng dần lên từng chút.
“Ừm… được rồi đấy.
Cảm ơn chú nhé. Thầy tắt máy đây”
“ Dạ vâng ạ…”
Chí khẽ nói:
“Thầy ơi… muôn loài ngoài vũ trụ… sống nhờ cái năng lượng đó… họ xuống đông lắm… giúp họ không ạ?”
Thầy lắc đầu:
“Muôn loài không được phép vào đây.”
Chí tiếp tục :
“Dạ… tức là họ được thiết kế nhưng bị khống chế Thầy ạ…”
“Giải tỏa khống chế cho họ. Tặng cho họ mỗi đứa một bông sen, một lẵng hoa…rồi quay về thế giới của họ đi. Không được phép đến đây nữa. Đây có phải nơi để chúng nó lấy năng lượng đâu…Trái đất này như hạt cát… chúng nó mà lấy hết thì mình sống bằng gì.”
“Tiếp tục hút thiết bị ra… tái tạo cho cho chúng. Tặng cho chúng nó mỗi đứa một bông sen, một lẵng hoa mang về. Đứa nào quay lại đây… xử lý hết!”
Chí nói:
“Vâng, họ nghe lời rồi Thầy. Nhờ Thầy… thông các tầng năng lượng ở đây…”
“Thông hết đi. Thông tất cả khu vực này.”
Chí nhìn ra xa:
“Con thấy từ cái huyệt này, độc lan ra hết các huyệt trong thành phố…”
Thầy nói dứt khoát:
“Tất cả độc tố… đóng băng… vứt hết ra ngoài. Làm cho thật sáng. Đổ nước hồi sinh vào. Đóng băng hết… vứt hết ra ngoài. Cho sáng lên… cho cả thành phố H sáng lên. Hết âm u ngay.”
Một cảm giác thoáng qua rất rõ: Không khí nhẹ đi.
“Thầy ơi… nhân dân đến đông lắm…”
“Người Việt cần giúp… thì tái tạo lại cho họ. Họ đủ duyên thì cho đi tu hết. Đông lắm… bây giờ họ mới được giải tỏa mà.”
“Dạ… đông kín Thầy ạ…”
Thầy nói chậm:
“Các thời điểm lịch sử đến đây rất đông. Bọn xấu lợi dụng việc đó… làm cho thành phố này âm u…Không có gì thoát ra được.”
Một khoảng lặng.
“Phải xử lý từ Hòn Chén là vậy.”
Chí nói:
“Thầy… dưới sông còn những cọc yểm chưa nổi hết lên Thầy ạ ...”
“Tiêu diệt hết những kẻ làm yểm … rút hết cọc yểm cắm thẳng qua bên kia… Được rồi đấy con.”
Thầy vừa dứt lời, những đệ tử đi cùng nhìn thấy rõ không gian quanh Hòn Chén bỗng bừng lên ánh sáng. Trong nhóm nhỏ ấy ai cũng cảm thấy nóng ran , như có dòng nhiệt nhẹ lan khắp người.
Từ lòng đất, từ thế tựa núi nhìn sông, một hình ảnh hiện ra rõ dần: cả khu vực ấy hóa thành một bông sen khổng lồ. Những cánh sen mở rộng, ánh sáng dâng lên từng lớp, còn phần lõi rực rỡ như nhụy hoa, sáng đến trong suốt.
Hòn Chén vừa được trả lại đúng trạng thái vốn có của nó: thanh sạch, ấm áp và sống động.
Một khoảng yên lặng kéo dài. Các học trò đang tận hưởng không khí ấy- năng lượng tình yêu và hồi sinh.
Thầy quay lại:
“Các cô chú có biết vì sao phải xử lý các huyệt bị yểm không?”
Không ai trả lời. Không gian lặng đi.
Thầy nhìn ra xa, giọng chậm rãi: “Việt Nam là mảnh đất có rất nhiều linh huyệt. Cứ hình dung như một nồi cháo đang sôi — ở giữa sôi sùng sục, còn xung quanh lục bục lan ra. Những linh huyệt cũng vậy, tụ lại, lan ra, nuôi dưỡng cả vùng.”
Thầy dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Những nơi ấy làm khung năng lượng của con người dày lên. Khi khung năng lượng dày thì sức khỏe tốt hơn, trí tuệ sáng hơn, nhân cách cũng vững hơn. Ngay cả những người nằm lại ở đó… khi trở lại đầu thai, cũng khác hẳn người bình thường.”
Không ai nói gì. Chỉ chăm chú lắng nghe.
“Nhưng nếu những huyệt ấy bị yểm, bị chặn lại, thì không còn gì nữa. Ở trên vùng đất như vậy, không phải chỉ một người chịu mà cả dòng họ cũng suy dần, lụi dần.”
Giọng Thầy trầm xuống:
“Cho nên, nếu không xử lý, thì đừng nói đến chuyện vươn lên, không có đâu. Cứ sống bình bình thì cũng chỉ đến thế thôi, đừng nói đến chuyện phát triển. Về đạo lý, mình phải làm, phải trả lại cho đúng, thì mới có đường đi tiếp”
Chí nói nhỏ: “Nhưng chỉ có Thầy mới làm được…”
Thầy khẽ thở dài, giọng trầm lại: “Việc của Thầy nhiều lắm. Chữa bệnh thì Thầy cũng muốn làm, nhưng người bệnh kéo đến đông quá thì không kham nổi. Chỉ mới 4 thằng tự kỷ thôi mà Thầy điên hết cả đầu. Cả triệu người mà mất linh hồn như vậy thì trật tự xã hội đảo lộn hết… Đó là một sự thật mà chúng ta phải xử lý, nếu muốn tồn tại một cách bền vững.”
T
hầy ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Không chỉ có bệnh. Còn rất nhiều thứ đang vướng, nhất là chuyện lịch sử. Nếu sau này con cháu mình không còn biết Quang Trung Nguyễn Huệ là ai… thì nguy cơ mất gốc, mất nước là có thật.”
Tất cả học trò đồng thanh:
Thầy đưa mắt nhìn một vòng, ánh nhìn đã dịu lại, giọng nhẹ tênh đi như vừa đặt xuống một gánh nặng vô hình: “Thôi, đi đi. Sạch rồi. Thành phố H… và tất cả nơi đây… đã nhẹ rồi.”
Mọi người lặng lẽ bước xuống con dốc quen, từng bước chậm và nhẹ nhàng hơn lúc đến. Gió từ phía sông thổi lên, mang theo hơi nước mát lành, len qua từng tán cây, chạm vào da thịt một cảm giác ấm dịu khó gọi thành tên.
Phía sau lưng họ, Hòn Chén vẫn đông người qua lại. Hương khói vẫn bay, lời khấn vẫn thì thầm, dòng người vẫn nối nhau lên xuống như bao ngày khác.
Không ai hay biết.
Không ai nhìn thấy.
Rằng trong chính buổi sáng định mệnh này, ở những tầng rất sâu của đất, của trời, của những điều vô hình mà con người không chạm tới được- những lớp u tối tích tụ suốt hàng ngàn năm đã lặng lẽ tan đi.
Không tiếng động.
Không dấu vết.
Chỉ còn lại một khoảng không trong hơn, nhẹ hơn. Nơi này vừa được trả lại chính nó.
—Hết—
—————————————-
FINAL CHAPTER- WHEN THE LOTUS CORE BURSTS INTO LIGHT
INVITING YOU TO READ: “THE ONE WHO PASSED BY HÒN CHÉN”
Final chapter: When the lotus core bursts into light
At the summit of Hòn Chén, the wind began to rise—
as if sweeping away layers of heaviness that had long clung to the space.
The sun stood high now, its light turning a pale gold, spreading across the temple roof, across ancient trees, across thin trails of incense drifting slowly through the air.
Below, the Perfume River flowed on.
Something was opening.
A layer of space was gradually brightening.
Chí sat close beside the Master.
The other disciples did not dare speak.
The call continued.
The Master’s voice was calm, but firm:
“Bring the queen that carries the disease and toxic seed into you, Ngọc.”
“Yes… she’s here now, Master…”
The space faltered—
as if something extremely heavy had just been pulled in.
“Why did you do this to us? Are you of X origin?”
“Yes… Master, gather them all in…”
“Eliminate their source code.”
“Yes, Master…”
The air trembled slightly—
like a structure being peeled apart layer by layer.
“Why would you do this? How could you be this cruel?”
“She’s not answering… she’s calling others to come against you…”
From above, streams of dark energy poured down.
The Master remained composed:
“Go ahead. Call them all. Call as many as you want.
From the inner continents as well—call them all here.”
“Yes… they’re already doing it…”
The dark currents kept rushing in.
Fast. Dense. Chaotic.
“Use the nets—capture them all. Put them straight into the gourd.”
“Yes, Master…”
“Eliminate all their source codes.”
“It’s done…”
The space compressed.
Layers collapsed inward.
“Any more?”
“Their numbers are declining…”
The Master spoke slowly:
“Before you stop… I’m lowering the light so you can look at my face.”
“They’ve recognized you… they’ve all dropped to their knees…”
What had been aggressive moments ago now fell silent—shrinking back.
“Was what you did right or wrong?”
“Wrong…”
“And who will bear the consequences of your actions?”
“…they don’t dare answer…”
“They won’t answer?”
“…no…”
The air grew heavy again.
“Then wrap the lotus into its heart… absorb it completely.
Call the worm legion—have them sweep everything clean. Everything.”
“Master… that means taking in all their descendants across Earth… there are so many…”
The Master continued:
“Use the lotus to draw everything back.
Call the worm leader into you, Ngọc.”
“He’s here now…”
“Can you bring your forces down here?”
“They say they are ready to stand with you, Master…”
The worm legion appeared.
Gigantic beings moved through space like currents of living force—
their bodies long as mountain ranges, faces fierce with horned crowns, eyes deep and unfathomable.
The Master said:
“I give each of you a lotus. Every one of you—take a lotus.
Sweep clean all those carrying corrupted source codes. Completely.”
“Yes… they’re doing it now…”
The legion moved silently.
Where they passed, all dark energy dissolved and vanished.
Some opened their mouths—vast, bottomless voids capable of swallowing entire worlds.
They were not chaotic.
They moved with precision—like mechanisms created solely to eliminate harmful forces from the Earth.
The space gradually brightened.
“That’s enough.”
“Yes, Master.”
“Thank you.”
“Yes…”
Chí spoke softly:
“Master… beings across the universe depend on that energy… they’re gathering here in great numbers… should we help them?”
The Master shook his head:
“They are not allowed to enter here.”
Chí continued:
“So they were created… but then restricted?”
“Release the restrictions. Give each of them a lotus, a basket of flowers—then send them back to their own worlds.
They are not allowed to return. This is not a place for them to take energy.
The Earth is like a grain of sand—if they take everything, what will we have left?”
The wind surged, then softened.
“Continue removing the devices… restore them.
Give each one a lotus, a basket of flowers to take back.
Anyone who returns—eliminate them.”
Chí said:
“Yes… they are obeying, Master.
Please… open the energy layers here…”
“Open them all. Open this entire area.”
“Yes…”
Chí looked into the distance:
“I can see… from this energy point, the toxicity has spread to all other points across the city…”
The Master said firmly:
“All toxins—freeze them, remove them completely.
Make everything bright. Pour in regenerative energy.
Freeze everything—clear it all out.
Let the entire city become bright—no more gloom.”
A clear sensation arose:
The air became lighter.
“Master… so many people are here…”
“Those who need help—restore them.
If they have the affinity, let them follow the path.
There are many… they are only now being released.”
“Yes… it’s completely crowded…”
The Master spoke slowly:
“At certain points in history, this place drew many people.
Dark forces took advantage of that… turning the city heavy and obscured. Nothing could escape.”
A pause.
“That’s why it had to be resolved from Hòn Chén.”
Chí said:
“Master… there are still suppression stakes beneath the river…”
“Eliminate those who placed them. Remove all the stakes—drive them out completely. That’s enough.”
As the Master finished, the space around Hòn Chén suddenly burst into light.
Within the small group, everyone felt a wave of warmth spread through their bodies—like a gentle current of heat flowing within.
From the earth, from the mountain leaning into the river, an image gradually revealed itself:
The entire area transformed into a vast lotus.
Its petals unfolded wide, light rising layer upon layer.
At its core, it glowed like a radiant stamen—clear, luminous.
Hòn Chén had been restored to its original state:
pure, warm, alive.
A long silence followed.
The disciples simply sat there, absorbing the atmosphere—
the energy of love and renewal.
The Master turned back:
“Do you know why suppressed energy points must be cleared?”
No one answered.
The Master gazed into the distance:
“Vietnam is a land of many sacred energy points.
Imagine a pot of porridge boiling—at the center it churns, and the heat spreads outward.
These points gather and radiate, nourishing entire regions.”
He paused, then continued:
“They strengthen the human energy field.
When that field is strong, health improves, clarity sharpens, character stabilizes.
Even those who rest there—when they are reborn—are different from ordinary people.”
No one spoke.
“But if those points are suppressed, blocked—then nothing remains.
It’s not just one person affected—the entire lineage declines.”
His voice lowered:
“If this isn’t addressed, there is no rising forward.
Life will remain stagnant—development is impossible.
By principle, it must be set right—only then can there be a path ahead.”
Chí said quietly:
“But only you can do this…”
The Master sighed softly:
“There is too much to do.
Healing—I want to help, but there are too many people.
Just four autistic children already overwhelm me.
If millions lose their souls like that… society collapses.
That is a reality we must face—if we want to sustain ourselves.”
He paused, then added:
“It’s not just illness. Many things remain unresolved—especially history.
If one day our descendants no longer know who Quang Trung Nguyễn Huệ was…
then losing our roots, losing our nation—that becomes real.”
All the disciples answered together:
“Yes…”
The Master looked around once more, his voice now light—
as if something unseen had been set down:
“Alright. Let’s go. It’s clean now.
The city… and everything here… is light again.”
They walked down quietly.
Behind them, Hòn Chén remained crowded as ever.
Incense still drifted. Prayers still murmured.
People continued coming and going, just like any other day.
No one knew.
No one saw.
That on that very morning—
in the deepest layers of earth, sky, and unseen realms—
the darkness accumulated over thousands of years
had quietly dissolved.
Without a sound.
Without a trace.
Only a clearer, lighter space remained.
This place… had been returned to itself.
- The End-




Comments