top of page

NHỮNG THẾ GIỚI CHƯA BIẾT- UNKNOWN WORLDS

TẬP 3: Đối đầu với “Chúa của cổ trùng”


( Scroll down for English)


Căn phòng nhỏ vẫn im lặng.

Không khí như đặc lại. Không ai dám cử động mạnh. Chỉ có tiếng quạt quay đều đều trên trần, và hơi thở của từng người trở nên rõ hơn bao giờ hết.

Ngọc ngồi đó, hai tay siết nhẹ vào nhau. Mắt anh nhắm chặt. Gương mặt căng lên, như đang nhìn thấy một điều gì đó rất đáng sợ.

Thầy ngồi giữa phòng, lưng thẳng, ánh mắt bình tĩnh.

Rồi Thầy nói, giọng trầm, rõ:

“Tao bóc trần bộ mặt nó ra cho mày xem luôn đó là cái gì.”

Ngọc khẽ chau mày.

“Con không biết con nhìn có đúng không… nó là một dạng thức rất là kinh khủng… đưa vào đầu là con người mất kiểm soát luôn Thầy ạ… nó lúc nhúc… lúc nhúc…”

Trong không gian vô hình, những thứ đó hiện ra – dày đặc, chuyển động.

Thầy không chần chừ.

“Tao bắt cái đứa tạo ra thứ đó… vào mày đấy.”

Ngọc giật nhẹ.

“Thầy đẩy cái người đang ở trong con ra hay sao ạ?”

“Giết luôn. Không để như thế. Bọc trái tim nó vào. Cho cả thế giới nó vào bụng Thầy luôn đi.”

Ngọc gật nhanh.

“Rồi ạ.”

Không khí trong phòng nặng xuống.

Thầy nói tiếp:

“Bắt cái đứa chỉ huy lũ ấy về đây.”

Ngọc thở gấp.

“Dạ… đây ạ.”

Một thực thể khác xuất hiện trong tầm nhìn của anh.

Thầy hỏi thẳng:

“Ai sáng tạo ra chúng mày? Hả?”

Ngọc lắng nghe, rồi nói:

“Họ không nói Thầy ạ… họ vẫn nhận đấy là do đấng sáng tạo… là chúa của họ ạ.”

Thầy nói ngay:

“Bắt chúa nó xuống đây.”

Ngọc hơi khựng lại.

“Người này chưa biết Thầy là ai đâu ạ.”

“Đẩy nó ra. Bắt chúa nó xuống đây.”

Một khoảng lặng.

Rồi Ngọc nói:

“Dạ… Thầy xóa mã nguồn trong tim nó đi ạ.”

“Ừ, xóa đi.”

Không gian như rung lên.

Một thực thể khác dần hiện ra.

Nặng hơn. Lạnh hơn.

Thầy nhìn thẳng.

“Thế mày là chúa của chúng nó à?”

Ngọc nói:

“Bảo đúng ạ.”

“Мày là đấng sáng tạo thật à?”

“Bảo đúng ạ.”

Thầy nghiêng đầu.

“Giờ tao bảo mày tạo mô hình phát triển tương lai, rút ngắn khoảng cách thời gian không gian lại, xem nó phát triển đi đâu… mày có làm không?”

Ngọc đáp:

“Họ bảo không ai dám bảo họ như thế đâu ạ.”

Thầy nói chậm:

“Мày không làm tao đánh mày chết… mày nghĩ sao?”

Ngọc run nhẹ.

“Họ đang nhận họ là chúa của tất cả các loại cổ trùng… bây giờ họ chỉ cần phẩy tay một cái là cả trái đất này trở thành xác thối hết ạ.”

Trong phòng, có người khẽ rùng mình.

Nhưng Thầy không thay đổi sắc mặt.

“Bây giờ tao túm tóc, đập mặt mày xuống thanh quyền trượng… khi nào mày đồng ý làm thì tao tha cho mày. Мày dọa thì tao cũng mặc kệ mày. Đập thật mạnh vào. Mạnh nữa vào. Tái tạo đi.”

Ngọc nói nhanh:

“Tái tạo được Thầy ạ… họ tan ra xong họ lại hội tụ.”

Thầy gật nhẹ.

“Ừ… bây giờ bóp cổ nó, đặt bông sen yêu thương vào… Rồi ạ. Nó nhè hết ra chưa?”

“Rồi ạ.”

“Thu hết lại, đập tiếp. Có đứa nào giúp nó không?”

Ngọc nói, giọng gấp:

“Có ạ… người ta đang gào thét lên… kêu gọi tất cả các lực lượng…”

“Đứa nào giúp nó thì bắt đưa vào bụng tao hết. Thế là xong.”

Không gian như siết lại.

Thầy nói, giọng lạnh:

“Đã thế thì tao đập cho tan mặt mày luôn. Мày xin được dừng để làm thì thôi. Đập mạnh vào.”

Ngọc nói nhanh:

“Đang cố gắng gào thét ạ…”

“Càng đập mạnh vào. Мày không xin thì chết với ông. Đập mạnh vào!”

Ngọc thở dồn dập.

“Mỗi lần Thầy đập… họ lại đưa ra các loại cổ trùng rất là kinh khủng… rất nhiều loại khác nhau ạ…”

Thầy nói ngay:

“Tao đè ánh sáng xuống… thì cả lũ cổ trùng ấy không còn gì cả. Đè ánh sáng xuống.”

Ngọc gật mạnh.

“Dạ vâng ạ… khi Thầy đè ánh sáng thì các loại cổ trùng tan thành khói… vào người bà này thu lại.”

“Đập mạnh vào… mày không làm thì chết với ông.”

Ngọc chợt nói:

“Người ta bảo… Thầy dừng lại đi… họ làm ạ.”

Thầy nói:

“Đấy, tao dừng lại. Tao tạo lại mắt cho mày đấy… cả tay nữa. Мày tạo mô hình phát triển tương lai đi. Làm đi.”

Ngọc nhíu mày.

“Dạ… làm rồi… nhưng bị hủy diệt Thầy ạ.”

Thầy nhìn thẳng.

“Мày tưởng mày là đấng sáng tạo thật à, hả?”

Ngọc nói nhỏ:

“Họ lắc đầu ạ…”

“Мày vừa nhận với tao giờ mày nuốt lời à?”

“Dạ… không dám ạ…”

Thầy nói tiếp, giọng dứt khoát:

“Мày vừa nói mày là đấng sáng tạo mà.”

“Không phải đâu ạ…”

“Мày có liên quan đến người X không?”

“Có ạ.”

Căn phòng lặng đi.

Thầy nói chậm:

“Ở những chiều không gian khác… còn những ai thì mày gọi nốt đi để mà cứu… không thì chết đấy. Gọi đi, nhanh lên.”

Ngọc nói:

“Họ bảo những ai gọi được… họ đã gọi hết rồi ạ… những người còn lại không thể gọi được ạ.”

“Không thể gọi được tao cũng xử hết. Tất cả mã nguồn chúng mày không thoát được đâu… mày không giấu được tao.”

Không gian như đông lại.

“Мày là đấng sáng tạo mà thế à? Hay mày nhận như thế rồi mày lừa tất cả… đưa vào chỗ hủy diệt?”

Ngọc khẽ nói:

“Họ gật ạ…”

Thầy nói:

“Đấy… gọi tất cả mọi người đến xem mặt nó. Nó lừa các vị đấy.”

Không ai trong phòng dám thở mạnh.

“Tội mày gây ra… ai chịu?”

Ngọc nói nhỏ:

“Họ không dám nói gì nữa… đang run cầm cập…”

Thầy hỏi tiếp:

“Tất cả những kho năng lượng mày ăn cắp… để đâu? Chỉ cho tao.”

“Có chỉ ạ…”

“Chỉ hết đi. Nhanh!”

“Rồi ạ…”

Không gian bắt đầu thay đổi.

Những tầng năng lượng như bị lật mở.

Thầy nói tiếp:

“Quân của mày ở các chiều không gian khác… gọi hết đến đây.”

“Dạ… họ làm luôn ạ… họ bảo họ làm hết rồi thì Thầy tha cho họ ạ.”

Thầy nói rõ ràng:

“Мày không mặc cả với tao được. Мày biết tao là ai mà.”

Ngọc nói:

“Họ hứa sẽ thay đổi để chuộc lỗi…”

Thầy lắc đầu.

“Мày gốc X à?”

“Dạ đúng ạ.”

“Cả nghìn năm nay… có bao giờ chúng mày thay đổi được đâu. Мày lừa tao cả nghìn lần rồi. Мày có nền tảng đạo đức đâu mà hứa.”

Ngọc nói nhỏ:

“Họ không dám trả lời…”

“Мày còn giấu năng lượng ở đâu… nói.”

“Dạ… họ biết Thầy không tha… nên họ không làm tiếp…”

“Ừ… vậy cho loài sâu ăn chân mày… ăn tay mày.”

Ngọc run nhẹ.

“Vẫn đang cố chịu ạ…”

“Cố à? Cho nó ăn tai… ăn mũi.”

Ngọc nói nhanh:

“Đau quá… họ bảo sẽ chỉ ạ…”

“Chỉ không?”

“Có đây ạ…”

Không gian lại mở ra.

Những phần năng lượng bị giấu dần lộ ra.

Thầy nói chậm:

“Bây giờ mày còn giữ cái đấy cho ai… có còn ai nữa đâu mà giữ.”

Một khoảng lặng dài.

“Tịch thu hết… tất cả những gì mày ăn cắp của các thế giới lương thiện… tao trả lại hết cho họ.”

Ngọc nói nhỏ:

“Họ chỉ cúi đầu nghe thôi ạ…”

Thầy tiếp tục, giọng trầm xuống:

“Мày lừa cả thiên linh vũ trụ…mày nhận mày là đấng sáng tạo… trong khi cách làm của mày dẫn trái đất này đến chỗ hủy diệt.”

Không gian im lặng.

“Мày nghĩ là tao tin mày à?”

Ngọc không nói gì.

Chỉ có hơi thở.

“Мày lừa tao… lừa dân tộc tao cả nghìn năm… mày nghĩ chúng tao tin mày được à?”

Ngọc nói nhỏ:

“Họ vẫn cúi đầu…”

Thầy nói tiếp, giọng chậm nhưng nặng:

“Chưa bao giờ chúng mày tốt với chúng tao… trong bất kỳ hoàn cảnh nào.”

Không ai trong phòng cử động.

“Мày lừa được nhiều nơi… nhưng Việt Nam thì không.”

Một khoảng lặng.

“Chúng tao không mặc cả… không đàm phán… vì chúng mày không có nền tảng đạo đức.”

Ngọc thở nhẹ.

“Người ta đang xin tha…”

Thầy hỏi lại:

“Мày làm hại rồi… giờ xin tha là xong à?”

Không có câu trả lời.

“Мày còn giấu năng lượng ở đâu… chỉ nốt đi.”

Ngọc nói:

“Họ có chỉ… nhưng một ít thôi…”

Thầy nói:

“Không chỉ… thì tao đánh tiếp.”

Không gian trở nên nặng nề.

Ngọc nói tiếp:

“Người ta bảo… hết rồi ạ… những gì biết đã chỉ hết rồi…”

Thầy hỏi một câu cuối:

“Мày có nghĩ là mày vẫn đang lừa tao không?”

Ngọc im lặng rất lâu.

Rồi nói chậm:

“Con thấy… họ quyết tâm… thà chết… chứ không chỉ thêm…”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Ai cũng hiểu…một thứ gì đó… vẫn đang chờ phía sau.

( Hết tập 3)

———————————————

UNKNOWN WORLDS

Episode 3: Confronting the “Lord of Parasitic Entities”

The small room remains silent.

The air feels dense, almost solid. No one dares to move. Only the steady hum of the ceiling fan can be heard, and the sound of each person’s breathing becomes clearer than ever.

Ngọc sits there, hands lightly clenched together. His eyes are tightly shut. His face is tense—as if he is witnessing something deeply terrifying.

The Master sits at the center of the room, back straight, gaze calm.

Then he speaks, his voice low and clear:

“I’ll strip it bare for you—so you can see exactly what it is.”

Ngọc frowns slightly.

“I’m not sure if I’m seeing it correctly… it’s a very horrifying form… once it enters the mind, a person completely loses control, Master… it’s crawling… writhing…”

In the unseen space, those things begin to appear—dense, shifting, alive.

The Master does not hesitate.

“I’ll bring the one who created that… into you.”

Ngọc flinches.

“Master… are you forcing the one inside me out?”

“Kill it. Don’t leave it there. Encase its heart. Pull its entire world into me.”

Ngọc nods quickly.

“It’s done.”

The atmosphere in the room grows heavier.

The Master continues:

“Bring the one commanding them here.”

Ngọc’s breathing quickens.

“Yes… it’s here.”

Another presence appears within his perception.

The Master asks directly:

“Who created you?”

Ngọc listens, then responds:

“They won’t say… they still claim it was their creator… their god.”

The Master replies immediately:

“Bring their god down here.”

Ngọc hesitates slightly.

“This one doesn’t know who you are yet, Master.”

“Remove it. Bring their god here.”

A brief silence.

Then Ngọc speaks:

“Yes… I’ve erased the core code in its heart.”

“Good. Do it.”

The space seems to tremble.

Another entity begins to emerge.

Heavier. Colder.

The Master looks straight ahead.

“So—you are their god?”

Ngọc replies:

“It says yes.”

“You are truly the creator?”

“It says yes.”

The Master tilts his head.

“Then I want you to model the future—compress time and space, see where this path leads. Can you do that?”

Ngọc answers:

“It says no one has ever dared to command it like that.”

The Master speaks slowly:

“If you don’t do it, I’ll destroy you. What do you think?”

Ngọc trembles slightly.

“It claims it is the lord of all parasitic entities… that with a single gesture, it could turn the entire Earth into decay.”

A faint shiver passes through someone in the room.

But the Master’s expression does not change.

“I’ll grab your hair and smash your face against the staff until you comply. Threaten me all you want—I don’t care. Strike harder. Again. Reconstruct yourself.”

Ngọc speaks quickly:

“It can reconstruct, Master… it disperses and then reforms.”

The Master nods faintly.

“Good. Now choke it—place the lotus of compassion within… done. Has it expelled everything?”

“Yes.”

“Gather it all. Strike again. Is anyone helping it?”

Ngọc answers urgently:

“Yes… it’s screaming… calling for all its forces…”

“Anyone who helps it—bring them all into me. That ends it.”

The space tightens.

The Master speaks coldly:

“In that case, I’ll shatter you completely. If you want me to stop, then comply. Strike harder.”

Ngọc responds quickly:

“It’s still trying to scream…”

“Strike harder. If you don’t beg, you die. Harder!”

Ngọc breathes rapidly.

“Each time you strike… it releases different kinds of parasitic entities… many types… extremely dangerous…”

The Master responds immediately:

“I’ll press the light down—then none of them will remain. Press the light down.”

Ngọc nods firmly.

“Yes… when you do that, they dissolve into smoke… and return into this being.”

“Strike harder. If you don’t comply—you’re finished.”

Suddenly Ngọc says:

“It’s begging… asking you to stop… it will comply.”

The Master replies:

“Fine. I’ll stop. I’ve restored your eyes… your hands as well. Now—model the future. Do it.”

Ngọc frowns.

“It’s done… but everything leads to destruction, Master.”

The Master stares straight ahead.

“You think you’re truly the creator?”

Ngọc speaks softly:

“It shakes its head…”

“You just claimed it a moment ago. Now you take it back?”

“No… it doesn’t dare…”

The Master continues, firmly:

“You said you were the creator.”

“That’s not true…”

“Are you connected to country X?”

“Yes.”

The room falls silent.

The Master speaks slowly:

“In other dimensions… whoever remains—call them all. Let them come and save you. Otherwise—you die. Now.”

Ngọc responds:

“It says it has already called everyone it can… the rest cannot be reached…”

“Those who cannot be reached—I’ll deal with them as well. None of your core codes can escape me. You can’t hide anything.”

The space feels frozen.

“So this is your ‘creator’? Or did you claim that to deceive everything—leading them into destruction?”

Ngọc says quietly:

“It nods…”

The Master says:

“Then call everyone to witness this. Let them see its true face.”

No one in the room dares to breathe loudly.

“The crimes you’ve committed—who bears them?”

Ngọc replies softly:

“It doesn’t dare to answer… it’s trembling…”

The Master continues:

“All the energy reserves you’ve stolen—where are they? Show me.”

“It’s showing…”

“Show everything. Quickly.”

“It’s done…”

The space begins to shift.

Layers of energy seem to unfold.

The Master continues:

“Your forces across other dimensions—bring them all here.”

“Yes… it’s doing it… it says if it does everything, you’ll spare it…”

The Master speaks clearly:

“You don’t negotiate with me. You know who I am.”

Ngọc says:

“It promises to change… to atone…”

The Master shakes his head.

“You’re from country X?”

“Yes.”

“For thousands of years… have you ever truly changed? You’ve deceived me countless times. You have no moral foundation to make promises.”

Ngọc speaks softly:

“It doesn’t dare respond…”

“Where else have you hidden energy? Speak.”

“It knows you won’t spare it… so it refuses…”

“Then let the worms consume your legs… your arms.”

Ngọc trembles slightly.

“It’s enduring…”

“Enduring? Then let them consume your ears… your nose.”

Ngọc quickly says:

“It’s in too much pain… it will show…”

“Will you show?”

“Yes… here…”

The space opens again.

Hidden reserves of energy begin to reveal themselves.

The Master speaks slowly:

“Who are you still holding this for? There’s no one left.”

A long silence.

“Confiscate everything. All that you’ve stolen from the righteous worlds—I return it to them.”

Ngọc says softly:

“It only lowers its head…”

The Master continues, his voice deep:

“You deceived even the celestial realms… claiming to be the creator… while your actions lead this Earth to destruction.”

Silence fills the room.

“And you think I would believe you?”

Ngọc says nothing.

Only the sound of breathing remains.

“You deceived me… deceived my people for thousands of years… and you think we would trust you?”

Ngọc says quietly:

“It still bows its head…”

The Master continues, slow but heavy:

“You have never been good to us—in any circumstance.”

No one moves.

“You may deceive many places… but not Vietnam.”

A pause.

“We do not negotiate… we do not bargain… because you have no moral foundation.”

Ngọc exhales softly.

“It’s begging for mercy…”

The Master responds:

“You cause harm… and now you beg for mercy—is that enough?”

No answer comes.

“Where else have you hidden energy? Show the rest.”

Ngọc says:

“It shows… but only a little…”

The Master replies:

“If you don’t—I continue.”

The space grows heavier.

Ngọc continues:

“It says… that’s all… everything it knows has been revealed…”

The Master asks one final question:

“Do you think you are still deceiving me?”

Ngọc remains silent for a long time.

Then slowly:

“I can see… it is determined… it would rather die… than reveal more…”

The room sinks into silence.

Everyone understands—

something is still waiting… beyond this moment.

End of Episode 3



Comments


z5331317576545_8b6db3d32150fb10843da4071341c4b8.jpg

Trị bệnh tận gốc

Hiểu về các căn bệnh và nguyên nhân gốc rễ hình thành bệnh

bottom of page